Lục Vãn bước lớp, ánh mắt quét một vòng.
Cô bước thẳng đến, chỗ trống phía Triệu Yên, bất ngờ kéo cổ áo của cô .
“Cô điên !”
Triệu Yên kéo ngược cổ, ngửa đầu thấy Lục Vãn.
Cô một dự cảm .
Lục Vãn dùng lực kéo mạnh, ép cả vai của Triệu Yên dính bàn mặt.
“ , cô miốn gì thì , nhưng đừng ảnh hưởng đến .”
“Cô thả , cô hung dữ như ! gì cả!”
Giọng Triệu Yên run rẩy.
Trước đây dù tranh cãi với khác, cùng lắm chỉ là mỉa mai lẫn , như Lục Vãn, gặp động tay động chân!
Không thấy mất mặt ?
“ quan tâm, họ vì cô, đương nhiên tìm cô gây chuyện .”
Lục Vãn điềm nhiên .
Triệu Yên: “…”
Các bạn xung quanh cũng ngơ ngác, một vài quan hệ với Triệu Yên tới can ngăn.
Lục Vãn cho khác cơ hội can thiệp:
“Đừng ai đến gần, hôm qua tát 12 cái, hôm nay thể tròn , giới hạn đối tượng.”
“…”
Mấy bạn nữ dừng cách đó nửa mét, tiến thêm.
Triệu Yên: “…Rốt cuộc cô gì! Cô đau .”
Cô bắt đầu hoảng sợ.
“Cô đoán xem tát bao nhiêu cái thì mặt cô sẽ sưng lên?”
Triệu Yên gì, mặt đỏ bừng, kẻ điên , cô dám chọc giận Lục Vãn nữa.
Nghĩ đến việc tát, cô thở .
Giọng Triệu Yên run rẩy:
“ chuyện gì xảy , nhưng cố ý, sẽ nữa.”
Dù thừa nhận, nhưng rõ ràng là đang cầu xin tha thứ.
“Lần nhớ lời nhé? sẽ giữ cái tát , dù cô việc gì nhưng thể bắt nạt bạn học .”
Lục Vãn .
Tất nhiên cô sẽ đánh trong trường, sẽ kỷ luật.
dọa thì , Triệu Yên vẻ sợ.
“Các em đang gì ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tieu-thu-luu-lac/chuong-70.html.]
Xung quanh yên tĩnh, giọng vang lên từ cửa lớp đầu .
Giáo viên chủ nhiệm đang ở cửa.
Lục Vãn thả tay , bình thản :
“Chúng em đang trò chuyện.”
Giáo viên chủ nhiệm bước , khuôn mặt Triệu Yên, hỏi:
“Mặt em thế?”
Mặt Triệu Yên đỏ bừng, dấu tay trắng hiện rõ, cô nuốt nước bọt, gượng nhỏ:
“Không gì ạ, chúng em đang chuyện.”
Cả hai đều để giáo viên chuyện hôm qua.
Triệu Yên to chuyện, liên lụy đến , Lục Vãn thì thấy phiền, vì đánh trường sẽ truy cứu trách nhiệm cả hai bên, nên cần thiết để giáo viên .
Dù cô thắng, lỗ.
Hai , các bạn khác tất nhiên im lặng, gây phiền phức.
“Không gì là , sắp học , các em chuẩn .”
Giáo viên chủ nhiệm xong, nghi ngờ Lục Vãn một cái, mới .
Lục Vãn trở về chỗ , bóng lưng Lâm Niệm Niệm với vẻ suy tư.
Lúc nãy cô thấy Lâm Niệm Niệm dậy rời , khi còn về phía vài .
Giáo viên đến đúng lúc, chắc chắn báo tin.
Lâm Niệm Niệm đầu , ánh mắt chạm Lục Vãn.
Cô ngẩn , gì, tiếp tục ghi từ vựng.
Thấy hai tranh cãi, cô tìm giáo viên chủ nhiệm, nhưng ngờ Lục Vãn phủ nhận.
Cô sợ ?
Nếu giáo viên , chuyện sẽ giải quyết, Triệu Yên sẽ gây phiền hà cho họ nữa.
Đáng tiếc là cô thật.
Lục Vãn ý định đồng cảm với đối phương.
Lâm Niệm Niệm , nhưng giỏi gây rắc rối, luôn những hành động bất ngờ.
cũng , đối phương cũng đầu óc.
Nếu thực sự là chính nghĩa đơn thuần, thể chịu cái , thì tại khi bắt nạt với giáo viên mà “cầu cứu” lớp trưởng?
Nhiều khi với giáo viên là lựa chọn nhất.
Vu Soái là lớp trưởng, những cô gái gây sự với Lâm Niệm Niệm nể mặt nên kiềm chế hơn.
Đáng tiếc Vu Soái trai, đủ tiêu chuẩn để lốp dự phòng, chỉ thể một trong những công cụ l.i.ế.m gót.
Đến phần của tiểu thuyết, khi nam nữ chính mâu thuẫn, Lâm Niệm Niệm trốn tránh Khương Bác Dương gặp, Vu Soái thu nhận cô .
Để ép Lâm Niệm Niệm về, Khương Bác Dương suýt khiến công ty nhỏ của cha Vu Soái phá sản.