Sau khi ăn xong, Lục Tân Dã gọi Lục Vãn đến chuyện.
Ông còn một việc với cháu gái.
Chiều nay Lục Tân Dã bàn bạc với cha Lục Vãn.
Con gái mới nhận về lâu, sắp xếp hôn phu ?
Tuy Triệu Giai Ninh đồng tình nhưng vẫn giải quyết chuyện .
Giáo sư Lục khó chịu, ông cho rằng con gái ba mươi tuổi mới nghĩ đến chuyện cá nhân cũng muộn, bây giờ bàn chuyện hôn nhân thật quá hoang đường.
Năm xưa khi Lục Tân Dã tìm em trai, nhà họ Khương giúp đỡ.
Biết ông một cháu gái, Khương phu nhân hứa miệng, nếu đứa trẻ đó thể trở về, bà sẵn sàng để hai nhà kết thông gia.
Lục Tân Dã xúc động, ông tuy tinh thông lão luyện, nhưng coi trọng tình .
Dù Khương phu nhân là mục đích, nhưng ông vẫn chủ động nhượng lợi trong hợp tác.
Khương Bác Dương là con một, chắc chắn sẽ thừa kế nhà họ Khương.
Khương phu nhân gặp con gái nhà họ Lục mà hứa hẹn như , dù là vì lợi ích thì cũng coi như thành ý.
Hai nhà là thế giao, thông gia là chuyện bình thường, cũng là cách củng cố hợp tác giữa hai bên.
Từ khi Khương phu nhân Lục Vãn trở về, liên tục hẹn gặp.
Thuận tiện dẫn con trai theo.
Mười bảy tuổi tuy lớn, nhưng cũng nhỏ.
Bây giờ quen, đợi lên đại học thể đính hôn, nghiệp kết hôn là .
Khi Khương phu nhân lấy chồng cũng chỉ mới 20 tuổi.
trong lòng Lục Tân Dã cháu gái lấy chồng sớm, cần thiết, quen thì .
Ông gặp Khương Bác Dương, tính tình lắm, nhưng đó là bình thường.
Đây vấn đề lớn, khi còn trẻ ông còn ngông cuồng hơn.
Lục Vãn nghĩ một lát :
"Cháu , cháu và Khương Bác Dương hợp ."
Lục Tân Dã: "Gặp ?"
"Vâng."
Còn suýt đánh .
Lục Tân Dã gật đầu, cũng hỏi thêm:
"Vậy , bác sẽ hủy cuộc gặp ."
Đối phương đồng ý ngay, Lục Vãn cảm thấy đúng lắm.
Lục Tân Dã thấy cô nghi ngờ, :
"Có gì mà đúng, cháu thích thì bác sẽ ép cháu , bác chỉ cháu vui vẻ."
“Vâng, cảm ơn bác.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tieu-thu-luu-lac/chuong-68.html.]
Tới chín giờ tối, Lục Tân Dã mới chào tạm biệt và lên xe rời .
Lục Lẫm cùng chú hai vì vệ sinh nên lỡ mất.
Lục Vãn càng nghĩ càng thấy đúng, cô kéo họ hỏi:
“Mối liên hôn , nếu em cũng chứ?”
Lục Lẫm vốn là một công tử phong lưu, tươi đáp:
“Chuyện em cần lo, cũng cho rằng phụ nữ kết hôn sớm , em nên hẹn hò nhiều , khi nào chọn thích hợp thì sẽ giúp em kiểm tra, đàn ông mấy .”
Lục Vãn: “...Em hỏi là, nhà thiệt hại gì chứ?”
“Một chút tiền nhỏ, mười mấy tỷ thôi.”
Lục Vãn hít một sâu:
“Anh gì cơ? Em rõ.”
“Một chút tiền nhỏ thôi.”
“Câu cơ.”
“Khoảng mười mấy tỷ.”
Mặt Lục Lẫm tỉnh bơ, nghĩ một lát tiếp:
“Khương phu nhân khá giỏi, khi đó tìm thấy em, em , khuyết tật gì , mà bà vẫn liên hôn.”
“ là gan , chú hai nhượng bộ nhiều, bây giờ em hủy bỏ, bà thể sẽ yêu cầu chút đền bù, nhưng , đều là chút tiền nhỏ thôi.”
Lục Vãn: “A a a a!”
Cô hét lao ngoài, nhưng tiếc là xe mất.
Lục Lẫm ngơ ngác đó, chuyện gì xảy ?
Sao đột nhiên ... hoạt bát như ?
Lục Vãn gần như ngất xỉu vì tức giận, sớm, đây mới là điểm quan trọng chứ!
Mười mấy tỷ, cả đời cô cũng kiếm nhiều như .
Nói còn thấy bỏng miệng.
Trời ạ, thà g.i.ế.c cô còn hơn!
Là một keo kiệt bảo vệ tài sản, lòng cô đau như d.a.o cắt.
Trước đây khi thêm ở quán nướng, thỉnh thoảng khách đặt bàn nhưng tới, lãng phí tiền cọc.
Còn gọi đồ ăn, đột nhiên hủy, quán sẽ trả tiền.
Mỗi gặp hai trường hợp , cô đều nghĩ đối phương bình thường, tiền mà tiêu.
Bây giờ cô chính là sự kết hợp của hai loại ngốc nghếch .
Mười mấy tỷ, chứ mười mấy đồng !
Lục Vãn “a a a” chạy lên phòng tầng hai, lấy điện thoại gọi cho bác.
Điện thoại nhanh chóng kết nối.