Tiểu Thư Lưu Lạc - Chương 460

Cập nhật lúc: 2025-08-28 18:26:42
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/Vt6cHAxjv

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Anh cách nhóm lửa. Anh thử nhiều , thậm chí hỏi cách , nhưng vẫn thể nhóm lên ."

Lục Bất Du nghẹn giọng.

"Không cố ý trốn việc , chỉ là thực sự nhóm lửa thôi. Chính ngọn lửa hỏng hết kế hoạch của ."

Lục Vãn nhẹ nhàng :

"Ừ, em thể nấu ăn mà. Nhóm lửa khó thật, của ."

từng ăn món ăn của Lục Bất Du, mặc dù nó ngon lắm, nhưng ít nhất đến mức ăn và vẫn thể no bụng.

Vấn đề là ngày nay, hầu hết đều dùng gas hoặc bếp điện.

Ngay cả ở những nơi điều kiện tệ hơn, cũng bếp than tổ ong.

Còn bếp củi chỉ còn tồn tại ở những nơi xa xôi, vì cần nhiều củi để đốt.

Lục Bất Du lời xin , điều mà hiếm khi :

"Xin , ."

Anh thực sự cảm thấy tội kéo Lục Vãn cảnh .

Những khác hái chè xong đều thể về nhà ăn ngay, còn Lục Vãn thì đợi, mà còn đói bụng.

Chỉ nghĩ đến đó thôi, Lục Bất Du cảm thấy vô dụng.

"Không , em đói mà."

Lục Vãn suy nghĩ một chút :

"Thế nhé, em sẽ dạy cách dùng bếp , sẽ cách nhóm lửa."

Lục Bất Du lập tức chuyển hướng chú ý, hứa hẹn:

"Được, sẽ học thật kỹ."

Hai em cùng bước nhà.

Lục Vãn lấy một vài thanh củi nhỏ.

"Anh sắp xếp củi cho chúng quá khít , để khí lưu thông , thì sẽ cháy ."

Lục Vãn giải thích tỉ mỉ, Lục Bất Du cau mày lắng , học hỏi nghiêm túc.

Năm phút .

"Đấy, thấy ? Giờ thì lửa cháy ."

Lục Bất Du ngạc nhiên:

"Thật ? Thế là ?"

Lục Vãn mỉm :

"Gà nướng một tiếng nữa, giờ chúng vài món khác . Họ đưa cho khá nhiều nguyên liệu mà, đúng ?"

Lục Bất Du đáp:

"Hay em món đậu phụ ? Anh sẽ theo hướng dẫn của em."

Thật , bao giờ đậu phụ, định từ từ thử nghiệm, nhưng bây giờ Lục Vãn về, cô hướng dẫn thì yên tâm hơn.

Lục Vãn lùi một bước:

"Được thôi, hết rửa sạch nồi để ráo nước."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tieu-thu-luu-lac/chuong-460.html.]

"Được, đầu tiên là rửa nồi."

"Đổ dầu , đợi dầu nóng cho tỏi, hành, gừng . Sau đó cho đậu phụ chiên, khi một mặt vàng thì lật ."

"Được."

Lục Bất Du việc cẩn thận.

Anh quyết tâm sẽ phục thù và nấu một món đậu phụ hảo.

Mười phút .

Nhìn nồi đậu phụ cháy đen, Lục Bất Du .

Cả ngày hôm nay mà đủ chuyện xảy thế !

" đậu phụ bình thường màu trắng, còn cái đen thế , quá."

Lục Vãn ngập ngừng :

"Có lẽ là do rửa sạch nồi."

Nồi khói từ những nhóm lửa thất bại của Lục Bất Du đen cả sáng nay.

Lục Bất Du: "…"

Anh cảm thấy buồn, ngay cả món đậu phụ cũng nổi.

Lục Bất Du bậc thềm nhà, trong lòng cảm thấy thất bại nặng nề.

Anh từng nghĩ thể kiểm soát thứ, nhưng giờ mới nhận , chính mới là thứ kiểm soát.

Lục Vãn bước từ trong bếp, nhẹ nhàng :

"Không , xem như là bổ sung thêm sắt, em vẫn ăn món mà."

Lục Bất Du lắc đầu, giọng trầm xuống:

"Em cần an ủi ."

Lục Vãn nhẹ:

"Em thật mà."

Bên cạnh, các nhân viên phim và phó đạo diễn cảm thấy Lục Bất Du quả thật quá tội nghiệp.

Cả ngày hôm nay, như xã hội vùi dập thương tiếc.

Thật sự buồn , nhưng họ cố gắng nhịn lúc lịch sự chút nào.

Lục Bất Du cảm thấy quá nhiều thất bại trong ngày, xuống bậc thềm, suy ngẫm về cuộc đời .

Anh từng tự đánh giá là một xuất sắc, nhưng giờ đây, nhận chẳng gì.

"Anh chẳng vai trò của , chỉ chăm sóc em gái mà còn em vất vả vì ."

Lục Vãn rửa xong nồi, ngoài :

"Có gà thì cần nấu thịt nữa, để em một món rau. Anh ?"

Lục Bất Du bật dậy ngay lập tức:

"Tất nhiên là , đây là nhiệm vụ của mà, thành."

Lục Bất Du ngừng việc tự trách , vội vàng bếp, sẵn sàng xắn tay áo việc.

Các thành viên của đoàn phim: ...

Thật sự là tội nghiệp, nhưng đồng thời cũng quá buồn .

Loading...