Lục Vãn: "…"
Sao trở thành đồ xa? Rõ ràng gì cả mà?
Sau khi hành lý kiểm tra, gương mặt của Lục Bất Du bắt đầu sầm .
Lúc muộn, năm nhóm khách mời rút thăm chia phòng chuẩn bữa tối và nghỉ ngơi.
Đó là bộ lịch trình cho hôm nay, vì ai cũng mệt mỏi chuyến dài.
Việc rút thăm ngẫu nhiên.
Chưa kỹ phòng ở, ai cũng thứ tự của sẽ tương ứng với căn phòng như thế nào.
một điều chắc chắn là sẽ phòng và phòng kém hơn.
Vậy là thử vận may .
Lục Vãn : "Anh, rút thăm ."
"Anh ."
Lục Vãn thuyết phục: "Anh may mắn lắm, rút chắc chắn sẽ hơn em mà."
"Không mà."
"Đi , chuyện ảnh hưởng đến môi trường sống của chúng trong ba ngày tới đấy. Lúc nào cũng may mắn mà."
Lục Bất Du do dự trong hai giây, nhưng thấy Lục Vãn cứ mời mọc, vẫn nể tình mà bước tới rút một mảnh giấy.
Anh rút 2, đưa cho Lục Vãn xem.
"Em thật phiền phức."
"Số 2 tệ mà, đó là may mắn của em."
Lục Vãn cảm thấy nơi khá , nên ở cũng quan trọng lắm.
Việc Lục Bất Du chịu rút thăm nghĩa là hết giận .
---
Lục Vãn kéo vali, cùng với Lục Bất Du đến căn nhà 2 mà họ rút .
Cô chuẩn tâm lý , nhưng căn nhà mắt... vẫn vượt ngoài dự đoán.
Đây là chương trình sinh tồn ? Hay là một trò đùa?
Chỉ một phòng nhỏ, dựng bằng gỗ, ước chừng mười mấy mét vuông.
Hai sẽ ở đây thế nào?
Cô thể tạm chấp nhận, nhưng còn Lục Bất Du thì ?
Nhà vệ sinh ở ? Chỗ rửa ráy ở ?
Với bao nhiêu câu hỏi trong đầu, Lục Vãn sang nhóm nhân viên phụ trách.
Chắc chắn họ sẽ ở trong những ngôi nhà như thế nhỉ?
Mấy nhân viên ánh mắt Lục Vãn chằm chằm, chút lo lắng, vì đúng là chương trình kỳ quá đà để tạo hiệu ứng thu hút khán giả.
ánh mắt của cô em gái thật sự phần đáng sợ, khiến cho cả nhóm khỏi cảm thấy hình sẽ biến cố bất ngờ.
Lục Vãn định đến hỏi nhân viên, nhưng Lục Bất Du nhanh nhẹn chạy trong.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tieu-thu-luu-lac/chuong-454.html.]
"Nhanh lên, em còn đó gì? Chúng về đến nhà ."
Nghe tiếng giục, Lục Vãn đành bước theo .
Lục Bất Du đúng thật là một tên ngây thơ dễ thương, cô vốn định thương lượng với chương trình, nhất thiết chấp nhận thứ như .
Trần nhà chỉ cao 2m5, cả hai em đều cao lớn, cảm giác ngột ngạt.
Chỉ một chiếc giường rộng 1m2, nhưng hai bộ chăn ga gối.
Phong cảnh bên ngoài cửa sổ , đúng chuẩn là một ngôi nhà giữa núi non.
Giữa phòng một bếp lửa, là nơi để nấu ăn, bên một cái bàn thấp, nguyên sơ, với hai chiếc ghế.
Và đó là tất cả.
Lục Vãn đề nghị: "Hôm nay em trải đệm đất ngủ nhé."
"Không thể để em ngủ đất , em cứ ngủ giường, trai sẽ ngủ đất."
Lục Bất Du hào hứng trả lời, rõ ràng là phấn khích.
Mọi thứ ở đây đều mới mẻ với , và hiện tại nghĩ đến tình huống sắp đối mặt.
Lục Vãn nhún vai: "Vậy cũng ."
Thực phẩm cho ngày đầu tiên do chương trình cung cấp, thịt, rau xanh, thêm hai củ khoai tây và mì, cùng một ít gia vị cơ bản.
Trong nhà vài dụng cụ nấu ăn đơn giản, gần đó một bể nước, nước từ núi chảy xuống, thể dùng để rửa rau và cho việc vệ sinh hàng ngày.
Lục Bất Du đầy hứng khởi:
"Em cần gì ?"
Lục Vãn: "Anh nhặt một ít củi, càng nhiều càng , loại nào dễ cháy, khô thì càng ."
"Được."
Lục Bất Du nhận nhiệm vụ, chuẩn tìm củi ngay.
Lục Vãn nhắc thêm: "
Đừng lấy khúc gỗ nào quá lớn, nếu sẽ bổ nhỏ, đừng lấy loại to hơn cổ tay, cũng đừng lấy loại quá dài, sẽ khó mang về."
"Em mang theo găng tay, đeo hãy , đừng đến gần chỗ vách núi."
"Anh ."
Lục Bất Du cúi đầu tìm đôi găng tay.
Lục Vãn :
"Anh đeo đồng hồ nhé, xem thời gian, 40 phút , mang càng nhiều càng ."
"Được ."
Lần đầu tiên nhặt củi, nhưng may mắn đây là rừng núi, đất nhiều cành khô, nên quá khó khăn.
Anh vốn thể lực , theo lời dặn của Lục Vãn, chỉ chọn những cành khô đạt tiêu chuẩn.
Khi trở về với một bó củi to thì trời nhá nhem tối.
"Nhìn xem, giỏi ?"
Lục Bất Du đầy phấn khích ôm bó củi , định khoe khoang, nhưng nhận Lục Vãn nấu xong bữa tối.