Tiểu Thư Lưu Lạc - Chương 446

Cập nhật lúc: 2025-08-28 18:26:27
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1LSDbmDgYF

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Anh thể thử, cũng khoa Luật ?"

Trần Niệm Khanh đáp , giọng điệu nhẹ nhàng.

Nam sinh chút bất ngờ, khẩy một cái:

"Được thôi, nhưng cẩn thận đấy, đừng hỏng đàn của ."

Trần Niệm Khanh cầm đàn lên, lịch sự :

"Cảm ơn."

Lục Vãn bất ngờ, ghé sát "bác sĩ Tiểu Trần," thì thầm hỏi:

"Anh còn chơi guitar nữa ?"

"Chút nữa em sẽ thôi."

Lục Vãn suy nghĩ, đàn cello và guitar đều dây.

Nếu Trần Niệm Khanh chơi thì cũng chẳng gì lạ.

Trần Niệm Khanh xuống đối diện Lục Vãn, cũng bước giữa vòng tròn.

Anh gảy vài nốt, chỉnh dây đàn, thản nhiên :

"Âm chuẩn, nhận ?"

Chủ nhân cây guitar: "..."

Mọi : "..."

Phong thái chuẩn đầy đủ.

Vài phút , Lục Vãn hiểu rằng, Trần Niệm Khanh nhiều hơn chỉ là một chút.

Giọng của vốn êm tai, hát càng cuốn hút.

Trầm thấp mà quyến rũ.

Trần Niệm Khanh hát một bài của ban nhạc mà Lục Vãn yêu thích, bài khá phổ biến, nhiều cũng từng qua.

Trong gian , chẳng khác gì đĩa hát.

Hơn nữa, vì là live nên càng sức lôi cuốn, hát dường như hút trọn sự chú ý của .

Không chỉ Lục Vãn, mà các bạn xung quanh cũng thì thầm to nhỏ.

Mọi há hốc mồm, chỉ cần giọng ca và phong thái thể debut .

Trời ạ! Nam chính nhóm nhạc đây !

Một đại thần xuất hiện, những màn biểu diễn đây giờ so sánh như tiết mục của học sinh tiểu học.

"Đùa gì , thật sự là khoa Y, khoa Âm nhạc ?"

"Chời ơi! Anh thể mắt ngay bây giờ, nhất định sẽ chọn ! Quá đỉnh!"

"Hay quá, lấy điện thoại nào!"

"Các hiểu gì chứ, còn thể chỉnh dây đàn bằng tai, tự thấy thật nhỏ bé, đây là thính giác tuyệt đối ?"

Trần Niệm Khanh hát xong một bài, trả guitar cho nam sinh bên cạnh, lúc ngỡ ngàng đến mức há hốc miệng.

Anh nhẹ nhàng giúp Lục Vãn vén những sợi tóc gió thổi tung tai, dịu dàng và khẳng định chắc nịch:

“Em thích kiểu như , đúng ?”

Lục Vãn vì sắc mê hoặc, liên tục gật đầu:

đúng! Em thích.”

Hát quá !

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tieu-thu-luu-lac/chuong-446.html.]

Cô cảm thấy hai họ như đôi vợ chồng lâu năm .

Khi nãy lúc đối phương chơi đàn cô, tim cô bỗng đập nhanh hơn một chút.

Trần Niệm Khanh: “Ừ, cũng thích em.”

Lục Vãn tỉnh , liền hỏi:

đây với em là chơi guitar?”

“Âm nhạc đều sự tương thông, nhiều lắm.”

Đôi mắt Lục Vãn sáng rực:

“Anh còn gì nữa?”

“Piano, trống, và... , để em tự từ từ khám phá. Còn những phần chỉ riêng em mới thấy, chờ phu nhân tự tìm hiểu.”

Lục Vãn xoa mặt, chân thành khen ngợi:

“Vậy , thôi, cưng quá lợi hại .”

Dù cô nhiều tài lẻ, nhưng bạn trai !

Lục Vãn nghĩ , nụ mặt thể che giấu.

Đám đông vây quanh: “…”

Chuyện gì đang xảy , đây là buổi gặp gỡ là tập thể ăn cơm chó đây?

Trời ơi, các quá ngọt ngào đấy? Đây là chơi guitar ?

Không, đây là con d.a.o đồ tể gi*ết chó.

Nam thần quá, bình thường là biểu cảm, mà khi sáng rực và sinh động thế .

Chua chát thật, tình yêu trông khác hẳn.

Trần Niệm Khanh sang đàn đang ôm guitar bên cạnh:

, Lục Vãn chỉ thích kiểu như thôi.”

Đàn : “...”

Được , giỏi, chịu thua .

Trần Niệm Khanh sang bạn nãy thơ.

Người sáng tác một bài thơ tình?

Anh cúi xuống với Lục Vãn:

“Anh cũng thơ, em ? Anh cũng thể thơ tình cho em.”

Lục Vãn: “Thơ tình thì thôi nhé.”

Nhiều thế , tiện chút nào.

Trần Niệm Khanh: “Vậy em gì? Anh cho em .”

Lục Vãn suy nghĩ một lúc, cảm thấy khí đúng lắm, liền ho khẽ :

“Thế thì, “Bóng lưng” của Chu Tự Thanh .”

hôm nay bộc lộ tài năng nhiều thế nhỉ?

Đám bạn học xung quanh: “…”

bật , nữ thần thật là khéo chọn.

Trần Niệm Khanh tự nhiên lấy điện thoại , tự nhiên bắt đầu .

nghĩ , lúc thật là khôn khéo. : “Cha, cứ .” Người ngoài xe, : “Ta mua vài quả quýt nhé. Con cứ ở đây, đừng .”... Cha là béo, đương nhiên vất vả. vốn định , nhưng chịu, đành để .”

Giọng hát , giọng còn trầm bổng, đầy cảm xúc.

Loading...