Tiểu Thư Lưu Lạc - Chương 444

Cập nhật lúc: 2025-08-28 18:26:25
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8Uw8rOeVOM

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lục Vãn: "… Không như nghĩ , , em sai ."

Cô bắt đầu cảm thấy căng thẳng, chỉ nghĩ đến việc để xoa dịu nên lập tức nhận sai.

Trần Niệm Khanh: "Ồ, thể là của em ?"

Lục Vãn: "Đây chính là của em!"

Trần Niệm Khanh khẩy:

"Vậy em xem, em sai ở chỗ nào?"

Lục Vãn: "Hả?"

Câu hỏi khiến cô bất ngờ.

Cô chỉ nghĩ đến việc dỗ dành , chứ nghĩ sâu xa đến .

Trần Niệm Khanh thấy cô đơ, cũng chẳng ngạc nhiên.

Anh hừ một tiếng:

"Em cứ qua loa với . Em thật sự ỷ việc thích em mà cứ bắt nạt ."

Lục Vãn: "Không , thật sự mà."

Cái liên quan gì? Mình bắt nạt lúc nào chứ?

Trần Niệm Khanh: "Trần Thế Mỹ, Lý Giáp, Tư Mã Tương Như, bọn họ cũng nghĩ sai."

Lục Vãn ngớ vài giây mới hiểu .

Đây đều là những nhân vật nổi tiếng với danh hiệu "tra nam" (đàn ông tồi) trong lịch sử, đang ám chỉ cô là !

Cái thể chấp nhận , dù quyết tâm trở thành "chồng" ! Sao thể đánh đồng với những kẻ đó! Phải dứt khoát tách bạch rõ ràng.

"Anh hiểu lầm em sâu sắc quá ."

Trần Niệm Khanh nhẹ, tiến gần và :

"Anh mà, em “ ."

Lục Vãn: "Không, em “” mà! Liên hoan cũng chẳng gì đặc biệt, chúng thôi."

Để chứng minh quyết tâm của , cô xong thì kéo luôn, hề lưu luyến.

Trần Niệm Khanh giữ cô , chậc một tiếng:

"Sao vội vã thế, đến thì chút , để giúp em tìm vài bảo bối nhỏ xinh."

Lục Vãn: "…"

Xin đừng nữa, em sai , ?

Trời ơi, quá lúng túng !

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tieu-thu-luu-lac/chuong-444.html.]

Lục Vãn: "Em thề, là bảo bối nhỏ xinh duy nhất của ."

Trần Niệm Khanh liền vòng tay ôm eo Lục Vãn, kéo cô lòng.

Ngón tay nhẹ nhàng chạm làn da hở eo cô, giọng vẫn lạnh nhạt:

"Em dối. Nếu em nghĩ thì mặc đồ hở eo như thế? Chúng quen lâu , nhưng em từng mặc thế mặt ."

Lục Vãn: "Em thể giải thích mà, đây là đồ trai em tặng!"

Trần Niệm Khanh: "Ừ, áo mới tất nhiên mặc, mới tất nhiên cũng hơn cũ, đúng ? Hôm nay Lục Tổng vì những bảo bối mới mà còn tô son đỏ nữa."

Lục Vãn: "… Là bạn cùng phòng chọn giúp em mà."

Trần Niệm Khanh ghen tuông đến tận trời, hôm nay dù là nam nữ ở đây đều chằm chằm Lục Vãn.

Nhìn phần eo hở của cô.

Trời chứng giám kìm chế thế nào để bế cô lên và đưa cô ngay lập tức.

Quan trọng là, đây cũng là đầu tiên thấy Lục Vãn mặc như , và điều đó khiến cực kỳ rung động, chứ đừng đến những kẻ khác.

Anh hiểu rằng những kẻ khác cũng sẽ cô hấp dẫn, nhưng thể chấp nhận điều đó.

Trần Niệm Khanh ghé sát tai cô, với giọng chỉ hai thể thấy:

"Anh thấy em . Lần sẽ hôn em đến khi môi đỏ mọng, em sẽ cần tô son nữa, cũng chẳng cần bạn cùng phòng."

Lục Vãn: "Chuyện đó… cần ."

Cô cảm thấy quá mức .

Hôm nay thật là mạnh mẽ, cô khó lòng đối phó với những lời táo bạo như .

Lục Vãn và Trần Niệm Khanh chuyện, đám đông xung quanh lập tức chú ý.

Buổi liên hoan tân sinh viên vốn là cơ hội để các tiền bối tìm kiếm đàn em, còn các tân sinh viên cũng kém phần nhiệt tình!

Trường kỹ thuật vốn dĩ nhiều nam ít nữ, hôm nay ít các nữ sinh đều đang chằm chằm Lục Vãn và Trần Niệm Khanh.

Chẳng còn ai quan tâm đến những khác.

Các nữ sinh thích các cô gái hơn!

Nếu là Lục Vãn, họ cần nghĩ đến mấy nữa, hoặc là Trần Niệm Khanh cũng , chỉ cần cho họ một trong hai cũng đủ!

Họ kén chọn! Cả hai đều !

Còn các nam sinh đến bắt chuyện với Lục Vãn, nhưng thấy Trần Niệm Khanh ở đó, thì chẳng dám nữa.

Đại soái ca khí chất mạnh mẽ như , khi ngầm so sánh với Trần Niệm Khanh, họ chẳng dám mở miệng chuyện với Lục Vãn.

Ban đầu, còn nghi ngờ, hai gì với ... đừng như thế mà.

chỉ vài giây , họ thấy Trần Niệm Khanh ôm Lục Vãn lòng, hai bắt đầu thì thầm chuyện với .

Chuyện gì đang xảy ?!

Loading...