“Được thôi, bây giờ em hãy thực hiện điều thứ tư ngay .”
Lục Vãn mở bài , liếc điều thứ tư, :
“Được , yêu nhất của em, tiểu bảo bối xinh , chồng sẽ yêu cả đời.”
Ba cô bạn cùng phòng của cô đều sững .
... Thật là bất ngờ và vô cùng sốc!
Lục Vãn từng rằng cô và Trần Niệm Khanh là một đôi, nhưng hai thường liên lạc.
Vả , đa các cặp đôi yêu từ thời cấp ba đều chia tay khi đại học.
Vì , cả ba bạn đều nghĩ rằng cặp đôi chắc sẽ kéo dài lâu.
Ai mà ngờ , hai họ gọi như ?
Chồng?
Quá sốc, và đột nhiên bọn họ cảm thấy đang cho ăn "cơm chó" mà hiểu chuyện gì đang xảy .
Nghĩ đến việc Trần Niệm Khanh, luôn lạnh lùng, xa cách như một bông hoa cao ngạo, nhiệt tình gọi “chồng” như , thật đúng là kích thích.
Bỗng dưng cảm thấy chút ngọt ngào.
Trần Niệm Khanh ở đầu dây bên khẽ ho một tiếng, giọng bình thản hỏi:
“Tối nay em ?”
“À, chồng một hoạt động cho tân sinh viên, bạn cùng phòng rủ em đăng ký tham gia, khi em về sẽ gọi điện cho . Em sẽ tiếp tục nghiên cứu để trở thành một chồng .”
“Được thôi, em là giữ lời, đối xử với đấy.”
“Biết .”
Trần Niệm Khanh cúp máy, khẽ thở dài.
Không cần đợi đến khi buổi giao lưu kết thúc, chắc chắn sẽ qua đó.
Lục Vãn , bởi vì quá thích em, nên bất kỳ ai tiếp cận em đều là tình địch trong mắt .
Trần Niệm Khanh nghĩ, dù cũng nên tuyên bố rõ ràng một chút để ngăn những khác tiếp tục lượn quanh Lục Vãn.
Dù thấy thì cũng cảm thấy khó chịu .
Trước đây Trần Niệm Khanh còn tiếc nuối vì kém một điểm, thể Lục Vãn gọi là “chồng.”
bây giờ nghĩ , cũng lỗ.
Bây giờ cô gái nhỏ đang tích cực trở thành một "chồng" .
---
Hôm nay Lục Vãn mặc một chiếc quần công sở cạp cao, áo crop top ôm sát, khoác bên ngoài là chiếc áo khoác rộng màu đen, để lộ một chút vòng eo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tieu-thu-luu-lac/chuong-442.html.]
Phía là đôi giày buộc dây kiểu Martin màu đen.
Mái tóc ngắn chạm tai, nổi bật chiếc cổ dài và đường nét xương quai xanh của cô.
Trang phục của Lục Vãn chủ yếu là phong cách thoải mái, rộng rãi, nhưng cô phản đối việc kết hợp với các món đồ nữ tính, nên trông cool.
Phong cách vốn do cô yêu thích mà là phong cách mà Lục Bất Du, trai cô thích.
Anh trai chọn sẵn quần áo, và cô chỉ cần mặc theo thôi.
Toàn bộ đều là quà tặng từ các nhãn hàng, tốn tiền.
Trong đó còn nhiều món đồ dành cho nam, Lục Bất Du mặc size lớn, còn Lục Vãn chỉ cần mặc size nhỏ là .
Từ khi đại học, cô còn mặc quần áo cũ của trai nữa.
Lục Bất Du mua cho cô nhiều quần áo và trang sức mới.
Một trong những cô bạn cùng phòng tô cho Lục Vãn một màu son đỏ sẫm, lập tức khiến sắc mặt cô trở nên rạng rỡ hơn.
“Trời ơi, Lục Tổng, thế thật quyến rũ quá, hôm nay chắc ánh sẽ đổ dồn về mất thôi.”
“ , lén ăn mặc thế dự liên hoan mà bạn trai chắc phát điên lên mất.”
“Có kích thích ?”
Kiểu hình tượng "nữ vương" lạnh lùng lòng các cô gái, đừng khác, ngay cả ba bọn họ cũng c.h.ế.t mê c.h.ế.t mệt.
Lục Vãn: “Cũng hẳn , chẳng cùng các ?”
“Được , bạn trai mà.”
Lục Vãn: “…”
Sau khi chụp ảnh tự sướng mười mấy phút, cả nhóm mới đến nơi hẹn.
Buổi liên hoan chỉ dành cho độc mà cả các cặp đôi cũng thể tham gia.
Khi Lục Vãn đến, nơi đó đông .
Cô thấy Trần Niệm Khanh.
Anh mặc một chiếc áo sơ mi trắng, cởi bỏ hai cúc ở cổ áo, tay áo xắn lên, thêm một chút vẻ tùy ý.
Rõ ràng là trang phục đơn giản, nhưng mặc cực kỳ nổi bật.
Lục Vãn nhớ lời bạn cùng phòng: Lén lút tham gia liên hoan lưng bạn trai, kích thích ?
Rõ ràng chẳng gì cả, nhưng cô cảm thấy như thể bắt quả tang.
---
Ánh mắt của hai giao giữa đám đông.
Khóe miệng của Trần Niệm Khanh hạ xuống, khoanh tay ngực, những ngón tay thon dài nhẹ nhàng gõ lên cánh tay.
Anh cô với vẻ mặt điềm nhiên, chờ đợi.