Mẹ của Hứa Yêu: “Thằng ngốc , chỉ hai đứa thiết thôi, ý gì khác.”
“Nhìn Tô Nạo mà xem, xinh học giỏi, một cô tiểu thư gia giáo bụng, tính cách hòa nhã. Người như cô mà liên quan đến con thì đúng là phúc phận của nhà .”
Hứa Yêu: “...”
Mẹ của Hứa Yêu: “Con trai , thật lòng đấy, con đỗ đại học, nhà họ Hứa nhờ tổ tiên phù hộ .”
“Nếu con mà bạn gái như Tô Nạo, chắc chắn tổ tiên nhà họ Hứa sẽ phù hộ với khói ngũ sắc, đỏ, cam, vàng, lục, lam, chàm, tím, giống như tóc của con hồi .”
Hứa Yêu vỗ đùi :
“Mẹ đúng là ruột của con, , con hiểu mà.”
Sáng sớm, sương mù bao phủ mặt nước, núi non phía xa mờ ảo, ven bờ sông hai chiếc thuyền gỗ đậu , khung cảnh trông như một bức tranh thủy mặc.
Nhiệt độ buổi sáng thấp, gió lạnh thổi qua, Trần Niệm Khanh liền hỏi:
“Vãn Vãn, em lạnh ?”
“Không, chồng lạnh.”
Trần Niệm Khanh: ...
“ lạnh.”
Trần Niệm Khanh bước lên phía , vòng tay ôm Lục Vãn:
“Như thế thì sẽ đỡ lạnh hơn, sức cản gió cũng ít hơn.”
Họ chỉ mới ở đó đầy mười phút thì Lục Bất Du vội vã chạy tới.
Tốt quá! May mà đến kịp! Lại một nữa bắt tại trận! Thật đáng ghét!
Lục Vãn và Trần Niệm Khanh vội vàng tách .
Lục Bất Du qua mặt cặp đôi vài , ánh mắt dừng mặt Trần Niệm Khanh mới lên tiếng:
“Tiểu tử, bây giờ nhảy xuống sông , đó cũng nhảy xuống, cả hai chúng cùng rơi xuống nước, đoán xem Lục Vãn sẽ cứu ai?”
Dĩ nhiên là sẽ cứu ! Chuyện khỏi bàn, vì em .
Lục Vãn: “Khoan ... tại nhảy xuống sông? Không hai đều bơi ?”
Lục Bất Du: “Hừ, đang chuyện với , em đừng chen .”
Trần Niệm Khanh: “Em nghĩ chắc .”
Lục Vãn ôm trán thở dài:
“...Thôi , em sẽ tự nhảy xuống.”
Lục Bất Du: “Em đừng quậy phá.”
Lục Vãn: “Em thật đấy, nghĩ em đùa ?”
lúc , Hứa Yêu và Tô Nạo chạy đến, thấy Lục Vãn định nhảy xuống sông bơi, còn Trần Niệm Khanh và Lục Bất Du đang cố gắng hết sức để ngăn cô .
“Nếu cảm lạnh thì ? Đừng loạn nữa!”
Lục Bất Du cảnh cáo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tieu-thu-luu-lac/chuong-439.html.]
“Vãn Vãn, ai bắt em nhảy , đừng trẻ con như thế.”
Trần Niệm Khanh đồng tình.
Hai đàn ông đột nhiên cùng quan điểm và hòa hợp một cách kỳ lạ.
Lục Vãn thở phào nhẹ nhõm, nhưng vẫn dừng , tiếp tục tiến về phía sông:
“Thả em , để em nhảy.”
“Không nhảy, nhảy nữa, ngắm cảnh thôi là đủ .”
“Đừng thế chứ.”
Tô Nạo nhún vai, mỉm :
“Cảnh thật.”
“Chắc chắn , sai .”
Hứa Yêu ngáp dài, đáp lời.
“Ừ.”
Tô Nạo đồng ý.
---
Harry kéo chăn trùm kín đầu, sáng sớm ồn ào như thế, nhất nên tiếp tục ngủ.
Hôm qua mơ thấy đang học đại học ở châu Âu, trong lớp là các trai.
Các loại mỹ nam đủ kiểu.
Giấc mơ như mà tỉnh dậy giữa chừng thì thật uổng phí, nhất định ngủ tiếp để nối tiếp giấc mơ .
---
“Này , hot boy! Nam thần! Cầu xin , đây là thứ năm , một mà.”
Cậu bạn trong ký túc xá chắp tay cầu khẩn, chằm chằm bạn cùng phòng với vẻ mặt đầy mong đợi.
Thấy đối phương phản ứng, tiếp tục :
“Cầu xin đấy, mấy cô gái bên chỉ cần đến thì họ sẽ bao hết tiền rượu. Để lạy một cái ?”
Giọng điệu của thật sự khẩn thiết và đáng thương.
Khi nhập học, Trần Niệm Khanh nổi tiếng khắp trường nhờ một bức ảnh chụp nghiêng vô tình chia sẻ.
Dù đây là một trường đại học khí học tập nghiêm túc, nhưng vẻ tuyệt đối, hầu hết đều khuất phục.
Ngay cả học bá cũng thẩm mỹ, chẳng ai ghét một gương mặt cả.
Huống chi Trần Niệm Khanh chỉ ngoại hình mà còn là thủ khoa của khoa Y năm nay.
Trên diễn đàn của trường, một bài thảo luận về vị hot boy mới nổi , và một bình luận nổi bật:
“Ngay cả đàn ông cũng thể cưỡng gương mặt và hình .”
Ai nấy đều đồng ý, quả thực đúng là như .
Sau một tháng huấn luyện quân sự, sinh viên mới bắt đầu nhiều hoạt động giao lưu, và các tân sinh viên ai nấy đều háo hức.