Tiểu Thư Lưu Lạc - Chương 438

Cập nhật lúc: 2025-08-28 18:26:08
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6fTjxREp2d

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hứa Yêu giật tóc, kêu lên:

vẫn còn ở đây đấy! thật sự thể chịu nổi nữa! Ahhhh!!!”

Nói xong chạy , “bóng đèn” nữa.

Lục Vãn: “Sao nhỉ?”

Trần Niệm Khanh: “Mặc kệ , chúng dạo thêm chút nữa về. Trước đây em sống ở , gần đây ?”

“Cũng gần thôi, em dẫn xem.”

Lục Vãn mỉm .

Họ đến tòa nhà mà đây Lục Vãn từng sống, và bất ngờ gặp một quen.

“Sao ở đây?”

Lục Vãn ngạc nhiên hỏi, buông tay khỏi tay Trần Niệm Khanh.

Lục Bất Du đội mũ, đang dắt theo một đứa trẻ mãi ngừng, trông kỳ lạ.

“Anh dạo xung quanh, đó ngang qua đây. Lúc nãy một chị gái nhờ trông đứa trẻ trong vài phút vì chị khóa xe.”

Không ngờ, chị gái mất hai mươi phút.

Đứa trẻ bắt đầu cách đây năm phút, khiến Lục Bất Du đau đầu.

Lục Vãn: “...”

Thật hài hước.

Cuối cùng, ba họ chờ thêm mười lăm phút nữa, cuối cùng cũng nhận con.

Người phụ nữ vội vàng cảm ơn, giải thích rằng chị gặp một quen nên dừng trò chuyện, và quá say mê câu chuyện mà quên mất con.

Sau đó ba họ mới về.

“Sao em sống ở đây?”

Lục Vãn hỏi.

Lục Bất Du: “Gì cơ? Em sống ở gần đây ? Anh , chỉ tình cờ ngang qua thôi.”

Lục Vãn nhún vai, cũng khả năng như , vì thị trấn vốn nhỏ bé mà.

Để tránh hỏi thêm, Lục Bất Du tấn công :

“Hai đứa thế , nửa đêm dạo lung tung an .”

Lục Vãn: “Không , an ninh của thị trấn lắm.”

Lục Bất Du: “Em thì an , lo lắng gì, nhưng nếu em với tên thì khác.”

Lục Vãn: “...”

Trần Niệm Khanh: “Anh Du đúng.”

Lục Bất Du liền nổi giận, cái gì mà “Anh Du đúng”? Tên đang khiêu khích ?

ngay là ý đồ mà.”

Trần Niệm Khanh: “Không , hiểu lầm .”

Lục Vãn giữa hai :

“Thôi , đừng cãi nữa, , cứ gây khó dễ cho Tiểu Trần thế?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tieu-thu-luu-lac/chuong-438.html.]

“Cái gì mà gây khó dễ cho , em thấy đang chọc giận ? Không cạnh nữa!”

Lục Bất Du xong liền chen giữa hai .

Lục Vãn và Trần Niệm Khanh qua chắn giữa, nhưng gì.

---

Buổi tối khi ngủ, Hứa Yêu mặc áo dài tay, quần dài và ôm chăn đất.

Harry thì vui vì sự yên tĩnh , nghĩ thầm:

"Tên ngốc trai thẳng thật là buồn ."

Ở phòng bên cạnh, Lục Bất Du Trần Niệm Khanh cạnh , cảm thấy an tâm hơn hẳn.

Nhìn thấy , cũng nghĩa là Lục Vãn “canh giữ” an .

Anh hừ lạnh một tiếng, kéo chăn lên và nhắm mắt .

Khi Lục Bất Du mở mắt , trời bên ngoài sắp sáng.

Anh giường vài giây mới nhớ đang ở thị trấn nhỏ cùng Lục Vãn.

Và... Trần Niệm Khanh ở đây?

Lục Bất Du lập tức bật dậy, nhảy xuống giường để tìm.

Trong phòng khách, của Hứa Yêu đang dọn dẹp, liền chào hỏi:

“Sao cháu dậy sớm thế?”

Lục Bất Du: “Dì , dì thấy Lục Vãn ?”

Mẹ của Hứa Yêu:

“À, nó ngoài với Trần Niệm Khanh , họ xem sương mù ở sông. Mỗi sáng, sương mù bốc lên từ mặt nước ở thượng nguồn, .”

Lục Bất Du: “Sao ai gọi cháu?”

Mẹ của Hứa Yêu: “Họ sợ phiền giấc ngủ của cháu thôi.”

Lòng Lục Bất Du nhói lên, vội vã lao khỏi nhà như cơn gió.

Tô Nạo bước khỏi phòng ngủ, chỉ kịp thấy bóng lưng của Lục Bất Du.

Sau khi hỏi thăm, cô xem sương mù, và cô cũng .

“Ở thượng nguồn con sông ạ?”

Mẹ của Hứa Yêu mỉm :

, nếu cháu , để bác bảo Hứa Yêu cùng, chờ chút, bác sẽ gọi nó.”

đây cũng là một cô gái, ở nơi xa lạ, bà yên tâm để cô một .

Hứa Yêu kéo khỏi giường, cùng Tô Nạo, ý kiến gì, nhanh chóng rửa mặt.

thì cũng thể để khách tự loanh quanh một .

Mẹ của Hứa Yêu ngạc nhiên, tên nhóc bình thường dậy khó khăn, hôm nay vui vẻ như .

“Xem quan hệ giữa con và cô bé nhỉ.”

Hứa Yêu vẫn tỉnh táo, lầm bầm:

“Mẹ đang gì thế? Chúng con chỉ là bạn học bình thường thôi.”

Loading...