Lục Vãn việc tại quán nướng suốt một năm rưỡi, ông bà chủ quý mến cô.
Thứ nhất là vì cảnh gia đình cô khó khăn, dễ gì để vượt qua, thứ hai là vì cô học giỏi, thể gương cho con gái họ, thỉnh thoảng còn giúp con gái họ bài tập.
Một đứa trẻ học giỏi và dễ thương luôn yêu thương hơn.
Chỉ điều, cô con gái bảy tuổi của họ chắc sẽ buồn lắm, vì Lục Vãn mà cô bé từng ngưỡng mộ nay trở thành chị gái, và giấc mơ gả cho “ Lục Vãn” giờ còn cơ hội.
Quán nướng cũng phục vụ các món ăn khô và đồ ăn nhẹ đặc biệt, Lục Bất Du giữ dáng nên chỉ ăn vài miếng đặt đũa xuống.
Harry : “Anh Du, chúng dạo quanh đây một chút ?”
Lát nữa Lục Vãn hẹn gặp bạn bè, Lục Bất Du mà ở đây thì tiện, thể nhận và gây náo loạn.
Lục Bất Du dậy, liếc Trần Niệm Khanh một cái, nghĩ , nơi nhiều , chắc tên thể lợi dụng gì.
Thế là yên tâm hơn, cùng Harry và Tô Nạo dạo quanh khu vực.
Anh cũng xem nơi mà Lục Vãn lớn lên.
Một năm rưỡi cũng tới đây, nhưng lúc đó là giữa đêm, tâm trạng hỗn loạn, chẳng để ý gì.
---
Hứa Yêu gọi vài cuộc điện thoại, đến mười lăm phút thì tụ tập đông đủ.
Thị trấn nhỏ, chỉ cần xe điện mười lăm phút là thể đến bất cứ .
Những bạn cũ của Lục Vãn và Hứa Yêu đều đến, thậm chí hai còn dẫn theo bạn gái.
Lúc , khi Lục Vãn chuẩn rời , còn động viên cô rằng nếu sống thoải mái, thì cứ về, chẳng gì to tát.
Không ngờ rằng, Lục Vãn ngày nào hóa là một cô gái và còn trở nên nổi tiếng...
Điều quan trọng là cô còn là thủ khoa kỳ thi đại học.
Sau khi kinh ngạc, ai nấy đều cảm thấy tự hào.
“Anh Vãn, vẫn bá đạo như ngày nào, là nên chuyện lớn mà.”
“ thế, tay thì thôi, tay thì kinh động cả thiên hạ!”
“Thật đó, khác bọn là bạn của , còn hỏi thăm liên tục.”
Mọi chuyện, ánh mắt đổ dồn về phía Trần Niệm Khanh, đang cạnh Lục Vãn.
Trần Niệm Khanh nhiều biểu cảm, mở một chai nước đưa cho Lục Vãn, đó lấy khăn giấy và nhẹ nhàng lau mồ hôi trán cô.
Mọi hành động của đều tự nhiên và thuần thục.
Tình huống ... rõ ràng hai đang hẹn hò !
Thế là cả nhóm trở nên hào hứng.
“Anh Vãn, chị dâu đúng là hiền thục quá.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tieu-thu-luu-lac/chuong-437.html.]
“Đừng là xinh , ngay cả bạn gái cũng ngừng ngắm, may là chủ , thì chắc sẽ lo lắng lắm!”
“ , trông trai thật!”
Trần Niệm Khanh khẽ nhướn mày nhưng gì.
Lục Vãn: “Đừng bậy, cũng đừng gọi lung tung, chúng chỉ là bạn bè thôi.”
Trần Niệm Khanh giúp Lục Vãn chỉnh mái tóc gió quạt thổi rối, hỏi:
“Anh chỉ là bạn của em thôi ?”
Lục Vãn: “...”
Hứa Yêu đập tay xuống bàn, thật sự thể chịu đựng nổi tên Trần Niệm Khanh nữa!
Mọi bàn , vội vàng đổi giọng.
“Hiểu , gọi là rể.”
“Anh rể trai thật đấy.”
“Anh rể , kính một ly!”
là thể phủ nhận, Vãn chỉ học giỏi mà còn tìm một trai.
Dù là đàn ông, họ cũng thừa nhận rằng tên nhóc quả thực trai.
Anh Lục giỏi quá! Quan trọng là tên trai còn kiểu “bình hoa di động”, trông khí chất và dường như là một tinh tế, học thức.
Hai thật sự xứng đôi.
Trần Niệm Khanh thỉnh thoảng giúp rót rượu, nhiều, nhưng khi hỏi thì vẫn đáp .
Khi họ rời khỏi quán nướng, là 10 giờ tối.
Cả ba bộ dọc theo con phố để về nhà.
Có gió thổi từ sông lên nên khí mát mẻ.
Lục Vãn nghiêng đầu hỏi:
“Anh thấy chán ?”
“Sao thể chán , thích em bây giờ, cũng thích em trong quá khứ, và cả em trong tương lai nữa.”
Trần Niệm Khanh nắm lấy tay Lục Vãn:
“Vì là trong lòng , nên tất cả của em đều quan trọng đối với .”
Lục Vãn: “Vậy em cũng thích tất cả thứ của .”
“Ahhhh!!”
Tiếng hét từ phía khiến cả hai đầu .