“Mục tiêu của đổi nhanh thật đấy! Sao ve vãn nữ thần cơ chứ?”
“Nhìn thì vẻ , hóa trong lòng đầy ý đồ đen tối!”
Tô Nạo còn các nam sinh trong trường yêu thích hơn cả Lục Vãn!
Dù Hứa Yêu giải thích thế nào cũng vô ích, nhiều nam sinh đang “rửa kiếm” chờ , nên quyết định trốn luôn trong thư viện, chuyên tâm học tập, ngay cả bóng rổ cũng thèm chơi nữa.
Lúc đầu khá là khổ sở, nhưng dần dần thành thói quen.
Khi kết quả thi, Hứa Yêu nhắn tin cho Tô Nạo ngay lập tức.
[410! Tiểu gia thi cũng khá đấy chứ? Ai đỗ đại học chứ? Cậu thi bao nhiêu?]
Bên , Tô Nạo đáp trong tích tắc.
[Cũng , 692 điểm, cao hơn so với thi thử, gặp may .]
Hứa Yêu bật , cúi đầu gõ tiếp.
[Gì mà may mắn, tiểu gia dựa thực lực đấy nhé!]
Cha của Hứa Yêu thì chìm trong niềm vui sướng.
Mẹ của Hứa Yêu: “Trời ơi, chắc tổ tiên của nhà họ Hứa đang phù hộ chúng ?! Hứa Yêu mà cũng đỗ đại học ? Lại còn là một trường hạng nhất?!”
Cha của Hứa Yêu: “Chúng mau chuẩn đồ lễ, đợi con trai nộp xong nguyện vọng, về quê cúng tổ tiên ngay!”
Mẹ của Hứa Yêu: “Đương nhiên ! Em vui ch*ết mất thôi!”
Hai vợ chồng đầu con trai đang ngốc nghếch với cái điện thoại.
Mẹ của Hứa Yêu hỏi:
“Này sinh viên, con đang nhắn tin với ai thế? Con đang hỏi điểm của Lục Vãn ?”
Hứa Yêu ngẩng đầu lên:
“Ồ, nhắc con mới nhớ, con hỏi Lục Vãn điểm thế nào.”
Nói xong, gửi tin nhắn cho Lục Vãn.
Mẹ của Hứa Yêu ngạc nhiên, hỏi:
“Con đang nhắn với Lục Vãn , là ai?”
“À, chỉ là bạn học thôi.”
Mẹ của Hứa Yêu nghĩ chắc là bạn cùng đội thể thao với con trai, nên cũng hỏi thêm.
Hai vợ chồng tít mắt, hạnh phúc vô cùng.
Hồi đó chuyển trường sang Thượng Đức quả là đúng đắn! Giờ con trai họ trở thành sinh viên đại học !
---
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tieu-thu-luu-lac/chuong-434.html.]
Hứa Yêu rằng về Ninh huyện để cúng tổ tiên.
Lục Vãn nghĩ ngợi một lúc, quyết định cùng.
Giờ kỳ thi đại học kết thúc, cô cũng nên về quê một chuyến.
Đó là nơi cô lớn lên từ nhỏ.
Mặc dù Lục Vãn ưa cha nuôi, nhưng cô tình cảm sâu đậm với Ninh huyện.
Dù là một huyện nhỏ, thể so với thành phố lớn, nhưng phong cảnh nơi đây tươi , khí trong lành, mang vẻ riêng.
Nghe mấy năm gần đây ngành du lịch ở đó cũng phát triển khá .
Lục Vãn đến cảm ơn thầy giáo dạy toán, từng cố gắng giúp cô xin học bổng, dù ông ý kiến vì cô thường xuyên nghỉ học.
Không khi lão thầy kết quả thi đại học của cô, thì sẽ biểu cảm như thế nào.
Liệu tóc thầy rụng thêm , và thầy thích món quà của , đó là một bộ tóc giả chọn lọc cẩn thận.
Cô còn định thăm ông chủ quán đồ nướng, các bạn cũ ở trường, và cả chú chó hàng xóm từng ngày ngày tiễn cô cửa.
Lục Vãn dự định bốn, năm ngày về.
Vì cha cô đều bận công việc thể cùng, nên cô với gia đình Hứa Yêu.
Khi Harry , liền rằng cũng , coi như một chuyến du lịch đến miền Nam.
Harry quyết định du học nước ngoài nên tham gia kỳ thi đại học, vì thế nhiều thời gian rảnh rỗi.
Không chỉ Harry , còn rủ thêm Tô Nạo.
Dù đông cũng vui, hơn nữa khi du học, tụ tập với bạn bè như thế cũng khó.
Và thế là chuyến trở thành chuyến du lịch nghiệp của nhóm bạn.
Tô Nạo đồng ý tham gia.
Lục Vãn thấy chơi cũng , miễn là hai bạn đó chê buồn tẻ là .
Cô tiện miệng nhắc đến chuyện với Trần Niệm Khanh, ngờ cũng .
“ lúc cũng đó cho khuây khỏa.”
Và thế là từ một nhóm nhỏ trở thành một đoàn du lịch.
---
Ngày khởi hành, Lục Vãn dậy từ sớm, ăn sáng xong liền đeo ba lô chuẩn lên đường.
Lục Bất Du mới tỉnh dậy, bước ban công, mơ màng thấy Trần Niệm Khanh đang cửa nhà, lập tức tỉnh táo.
Chuyện gì thế ? Hôm nay Lục Vãn Ninh huyện mà, Trần Niệm Khanh cũng ở đây?
Lục Bất Du vội vàng chạy xuống lầu, hỏi giáo sư Lục đang ăn sáng:
“Trần Niệm Khanh đưa Lục Vãn sân bay ạ?”