Trần Niệm Khanh: "Cũng việc gì thể , em..."
"Em gì ngại cả, chỉ là nghĩ cho thôi."
Lục Vãn chỉnh cổ áo cho :
"Nào, gọi một tiếng “chồng” thử xem."
Trần Niệm Khanh sững sờ hai giây, bật :
"Em lập tức chạy đến đây chỉ để điều thôi ?"
Lục Vãn: "Chứ còn gì nữa? Vừa nãy cha còn ở đây! Em đợi lâu lắm đấy! Mau lên!"
Trần Niệm Khanh: “...”
Không, đây điều .
Anh như là tự đào cho một cái hố lớn tự nhảy .
Lục Vãn nâng cằm Trần Niệm Khanh lên, bắt chước giọng điệu của những tên ác bá truyền hình khi trêu chọc những cô gái ngoan hiền:
"Tiểu mỹ nhân, còn ngại ngùng gì nữa? Sớm muộn gì cũng gọi thôi."
“Em đừng như .”
Mặt Trần Niệm Khanh đỏ bừng, sắc hồng lan tận đến mang tai.
Lục Vãn thấy thú vị, xoa nhẹ cằm :
"Anh gọi thì bảo?"
Trần Niệm Khanh gì, lưng về phía lầu .
Lục Vãn thể để “con vịt đến miệng còn bay” như thế, cô lập tức đuổi theo.
Trần Niệm Khanh đến thư phòng.
Lục Vãn định mở miệng, liền ép giá sách.
Lục Vãn: "Anh gì ?"
Trần Niệm Khanh dùng tay giữ vai cô, tay trái vươn lên lấy một cái hộp từ giá sách.
Anh mở hộp , bên trong là một chiếc khăn buộc tóc màu xanh đen.
Đây là món đồ thấy trong cửa sổ một cửa hàng tuần , cảm thấy hợp với Lục Vãn, nên mua ngay.
Hôm nghiệp cô mặc một chiếc váy, đeo chiếc khăn buộc tóc sẽ .
Anh mua về, nhưng mãi cơ hội để cô đeo.
Nửa tháng nay, Lục Vãn từng mặc váy.
Trần Niệm Khanh: "Chiếc khăn buộc tóc , vốn định đợi một dịp thích hợp để tặng em, bây giờ thích hợp."
Vừa , luồn tay tóc cô.
Anh che mắt cô , nhẹ nhàng thắt nút đầu cô.
Lục Vãn cảm thấy kỳ lạ, tại che mắt như , thật là khó hiểu.
Cô định kéo khăn xuống, thì giữ tay .
Trần Niệm Khanh nghiến răng nghiến lợi :
"Không tháo ."
Anh vẫn hả giận, liền cắn nhẹ tai cô, đó cúi đầu hôn xuống.
Không thấy mắt cô, việc trở nên dễ dàng hơn nhiều.
"Chồng ơi, em trách nhiệm với đấy."
Trần Niệm Khanh quyết tâm, nhẹ nhàng câu , mặt đỏ bừng từ cổ đến tai.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tieu-thu-luu-lac/chuong-432.html.]
Dù thì gọi như thế khi kết quả thi, khác hẳn với việc gọi đùa đó.
Lục Vãn: “Em…”
Trần Niệm Khanh cô tiếp, nên ngăn cản mạnh mẽ bằng cách hôn, cạy mở đôi môi cô.
Ý chí sống sót của cô quá mạnh, điểm lắm.
thì thích điểm đó.
---
Lục Bất Du đồng hồ.
Đã chín giờ rưỡi , con nhóc c.h.ế.t tiệt vẫn về?
Được, đợi thêm mười phút nữa, đến lúc đó đừng trách sẽ nổi điên mà nể mặt ai.
Đến chín giờ bốn mươi lăm phút, cuối cùng Lục Bất Du yên nữa, quyết định ngoài tìm kiếm.
Xem thấy gì kìa!
Lục Vãn và tên đang ở cửa nhà?! Thật đáng ghét!
Hai họ là sinh đôi dính liền ?
Yêu đương gì ho chứ! Rõ ràng mới mười tám tuổi thôi mà!
---
Trần Niệm Khanh tiễn Lục Vãn về nhà, hai tiện thể dạo trong khu dân cư suốt bốn mươi phút.
Khi chuẩn chia tay, Lục Vãn :
“Thôi , đừng ngại nữa, chồng che chở .”
Trần Niệm Khanh: “Hừ, em gọi là trai.”
Lục Vãn đang vui, liền gật đầu ngay:
“Được , trai.”
Dù “chồng” cô cũng gọi , gọi “ trai” chẳng gì khó khăn cả.
lúc , Lục Bất Du thấy, tâm trạng lập tức sụp đổ.
“Lục Vãn, em gọi là gì cơ???”
Lục Vãn: “...”
Trần Niệm Khanh: “...”
Đào Hoa: “Gâu~”
Lục Vãn: “Anh về nhà , nhanh lên, về .”
Trần Niệm Khanh: “Ừ, chúc ngủ ngon.”
Nơi thể ở lâu, nếu sẽ đánh.
Đào Hoa: “Gâu~ gâu~”
Lục Bất Du nhíu mày, con ch.ó ngốc kêu gì chứ, đầu Lục Vãn:
“Em...”
Lục Vãn gì, liền ôm lấy tay Lục Bất Du:
“Đi nào, trai, chúng về nhà thôi.”
Lục Bất Du: “Em gọi là trai ?”
“Anh lớn tuổi hơn em, đó là phép lịch sự. mới là trai của , trai nhất đời.”
Lục Bất Du nghi ngờ hỏi: “Thật ?”
“Dĩ nhiên , nếu hai cùng rơi xuống nước, chắc chắn em sẽ cứu .”