Tiểu Thư Lưu Lạc - Chương 430

Cập nhật lúc: 2025-08-28 18:26:00
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8Uw8rOeVOM

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nhà họ Trần kinh doanh qua nhiều thế hệ, dù thể so với nhà họ Lục nhưng cũng là một doanh nghiệp trăm năm, là công ty niêm yết thị trường.

Trần Khánh ba trai và một chị gái, là con út trong gia đình nên ông hứng thú với việc kinh doanh của gia đình mà chọn theo ngành y.

Tuy nhiên, quan hệ giữa các chị em , họ đều quan tâm chăm sóc cho em út .

---

Cổng sân đang mở, Lục Vãn liền chạy thẳng .

“Tiểu Trần, ...”

Nói nửa câu, Lục Vãn đột nhiên dừng .

Trong phòng khách còn khác.

Cha của Trần Niệm Khanh cũng đang ở đây.

Thấy Lục Vãn lao , Trần Khánh mỉm chào đón.

“Vãn Vãn đến , đến tìm Niệm Khanh ?”

Lục Vãn thẳng :

“Chào chú, chào dì ạ.”

Trời ạ, nếu lớn ở đây thì cô tỏ nhã nhặn hơn, lao như một tên cướp thế .

Trần Niệm Khanh nhịn mà bật .

Đương nhiên hiểu lúc Lục Vãn đang nghĩ gì.

Lục Vãn liếc Trần Niệm Khanh một cái, cố gắng giả vờ bình tĩnh :

“Đã điểm thi đại học .”

Trần Niệm Khanh: “Anh , em thi điểm cao hơn .”

Lục Vãn lập tức hứng thú:

“Anh thi bao nhiêu điểm?”

Trần Niệm Khanh thở dài: “712.”

“Ồ, cũng mà, chỉ kém em một điểm.”

Dừng một chút, Lục Vãn :

“Thực bình thường thi đầu nhiều hơn, chỉ là em phát huy thôi!”

Chuyện thi cử cũng phần may mắn. (Học tài thi phận)

Mặc dù là an ủi Trần Niệm Khanh, nhưng đuôi của Lục Vãn dường như vểnh lên tận trời, vì nhất thật sự vui.

Hôm nay cha của Trần Niệm Khanh đến đây để xem điểm thi cùng con trai, họ vắng mặt trong kỳ thi đại học và lễ nghiệp, thể bỏ lỡ nữa.

Trần phu nhân :

“Vãn Vãn, cháu giỏi quá, cha cháu ?”

Lục Vãn gật đầu: “Vâng, cháu từ nhà đây, đều ở nhà ạ. Cháu chỉ tò mò Trần Niệm Khanh thi bao nhiêu, vốn dĩ định gọi điện hỏi nhưng chạy sang đây nhanh hơn, nên cháu đến thẳng luôn.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tieu-thu-luu-lac/chuong-430.html.]

Ba Trần liếc , cùng bật .

Họ luôn bận rộn công việc, Trần Niệm Khanh bảo mẫu chăm sóc từ nhỏ, từ khi học yên lặng, hiểu chuyện, họ lo lắng.

, nhiều khi họ quên mất vẫn còn là một đứa trẻ.

Thường thì họ đối xử với như một lớn.

Như Lục Vãn, hoạt bát vui tươi như cũng , họ lập tức cảm nhận niềm vui của việc cha .

Huống chi, cô bé xuất sắc, độc lập và tràn đầy năng lượng, đó mới là hình mẫu của tuổi trẻ.

Lục Vãn: ...

Thấy hai vị trưởng bối , Lục Vãn ngượng ngùng.

Chẳng lẽ quá thẳng thắn ?

quá hổ báo ?

Không , tinh tế hơn, ít nhất là khi ở mặt lớn.

Trần phu nhân: “Vãn Vãn, cháu đến đúng lúc lắm, hôm nay dì đang sắp xếp đồ cũ, bất ngờ tìm thấy một quyển album, cháu xem cùng dì ?”

Lục Vãn: “Album? Là ảnh của Trần Niệm Khanh lúc nhỏ ạ?”

“Cháu xem thì sẽ , chỉ Trần Niệm Khanh, mà còn cả hai em các cháu nữa.”

“Cháu và trai nữa ạ?”

Lục Vãn ngạc nhiên.

Trần phu nhân gật đầu, gọi Lục Vãn gần, bà lấy cuốn album bàn lên.

Lục Vãn hứng thú vô cùng, chút e thẹn, lập tức ghé xem.

Đây là một bức ảnh của Trần Niệm Khanh từ bé đến lớn.

Lúc còn là trẻ sơ sinh, Tiểu Trần là một mầm non , lớn dần thành một bé khôi ngô.

Trẻ con vốn dĩ khó phân biệt giới tính, nên trong ảnh, Tiểu Trần trông giống như một cô bé xinh .

Lục Vãn Trần Niệm Khanh, thành thật khen ngợi:

“Wow, lúc nhỏ xinh quá!”

Trần Niệm Khanh: “Không bằng em khi còn nhỏ.”

“Hả?”

Trần phu nhân lật sang trang mới, ngón tay chỉ một bức ảnh.

“Vãn Vãn, đây là cháu, bên cạnh là Trần Niệm Khanh, còn bé phía đang hai đứa là trai cháu.”

Lục Vãn kỹ.

“A, đây là cháu và Lục Bất Du ạ?”

xem những bức ảnh cũ của và Lục Bất Du, nên nhận ngay.

Phải rằng, tuy cô chỉ nhỏ hơn Trần Niệm Khanh bảy, tám tháng, nhưng hai khác về phong cách.

Khi cô hai tuổi rưỡi, vẫn là một viên bi mũm mĩm, còn Trần Niệm Khanh khi ba tuổi là một tiểu mỹ nam, lông mi dài, mắt to, đôi môi đỏ mọng, bắt đầu lộ khí chất .

Loading...