Tiểu Thư Lưu Lạc - Chương 43

Cập nhật lúc: 2025-08-27 15:51:53
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/Vt6cHAxjv

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vương Tuệ bức ảnh, khuôn mặt đầy kinh ngạc, khác hẳn những gì bà tưởng tượng.

nghĩ vợ của giáo sư Lục sẽ là một phụ nữ già nua, tàn tạ và chua ngoa! đối phương trông còn hơn bà nhiều...

... Bà cam lòng!

Giáo sư Lục chuyện với bà dịu dàng, dù bà chỉ là một nhân viên hậu cần!

Vương Tuệ chút nhan sắc, cũng vài đàn ông tán tỉnh... nên bà tưởng tượng nhiều cảnh hai cùng nuôi dạy con gái, tạo nên một gia đình hạnh phúc.

Lục Vãn: "Đừng mơ nữa, đó chắc chắn sẽ là cơn ác mộng. Chị một đứa con gái, còn cha chị thì ?"

"Cô định gì? Con gái của vô tội! Nó mới bốn tuổi!"

Vương Tuệ .

Lục Vãn: "Ồ, tôu cũng vô tội, nhưng chị tìm đến ."

" cũng cách nào khác!"

Giọng Vương Tuệ khản đặc.

"Chị chắc chắn sai, tại dám ?”

đảm bảo con gái chị học tiểu học, trung học, thậm chí , bạn bè và đồng nghiệp của nó sẽ gì. Đừng nghĩ rằng thời gian sẽ qua , sẽ luôn luôn nhắc nhở nó."

"Cô dựa gì mà thế!"

Vương Tuệ hoảng hốt, chất vấn mà căn cứ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tieu-thu-luu-lac/chuong-43.html.]

Con gái là mạng sống của bà !

"Bây giờ chị đấy, suy nghĩ của chị cải thiện cuộc sống của họ, ngược còn họ khổ hơn."

Vương Tuệ: "..."

Điện thoại bàn bất ngờ reo lên.

Là cuộc gọi của cha, rõ ràng là cuộc gọi kiểm tra.

Lục Vãn đặt ngón tay lên môi, hiệu cho đối diện giữ im lặng điện thoại.

"Thư Thư, con vẫn về nhà? Hay để cha đến đón con nhé?"

"Không cần ạ, con đang đường về ."

Lục Vãn tắt điện thoại, thấy đối diện đầy bất mãn.

Vương Tuệ từng gây lớn chuyện, để ở đầu dây bên chú ý.

Cuối cùng, bà cũng dám đối mặt.

Lục Vãn đối phương lựa chọn gì, giọng bình tĩnh:

"Giáo sư Lục ở bên chị thì tình hình của chị cũng hơn hiện tại . Đặt cược ông chị sẽ thất bại thảm hại, hơn nữa ông thích chị, ngay từ đầu chị cơ hội ."

Vương Tuệ im lặng, rào cản tâm lý sụp đổ.

"Hôm nay coi như chúng gặp, đừng xuất hiện mặt nữa, truy cứu vì chị đáng thương, mà vì con gái chị sẽ trở nên đáng thương."

Lục Vãn rời khỏi chỗ , cô thực sự cảm thấy như gặp ma, tại đều nghĩ cô là dễ chuyện nhỉ?

Loading...