Ánh đèn chiếu lên vai , trong mắt Lục Vãn, Trần Niệm Khanh trông giống như một hoàng tử nhỏ tuyệt .
Khi bài nhạc kết thúc, Trần Niệm Khanh dậy, ánh sáng sân khấu trở .
Mọi dần thoát khỏi cảm xúc đẩy đến cao trào.
Anh nhấc micro lên và nhẹ nhàng :
"Chúc nghiệp vui vẻ, và cũng chúc Lục Vãn nghiệp vui vẻ."
Giọng trong trẻo và lôi cuốn, vô cùng êm tai.
nội dung thì thật là bùng nổ.
Chỉ trong nháy mắt, tiếng reo hò suýt nổ tung cả hội trường.
Dù lời quá lộ liễu, nhưng rõ ràng đây là một lời tỏ tình công khai.
Sau khi nhiều bày tỏ rằng họ thích Lục Vãn, thì cuối cùng cũng thể nhịn mà tuyên bố chủ quyền.
Biết bao nhiêu thầy cô và phụ đang ở đây! là một nam thần, ai cũng thể như !
Chuyện chắc chắn sẽ lịch sử, trở thành chủ đề thảo luận sôi nổi của các thế hệ học sinh .
Đây là kiểu "cơm chó" cao cấp đến mức thể phun , mà chỉ thấy ngọt ngào đến kỳ lạ!
Lục Vãn lên, kìm mà bật .
Harry chống cằm, thầm nghĩ:
"Trần Niệm Khanh thật sự cách. Cậu luôn là giỏi nhất!"
Mẹ ơi, nãy đến cả cũng kìm mà ghép đôi hai họ vài giây, đó mới nhận cuốn theo mất .
Nam thần mãi mãi là nam thần, hình ảnh mặc áo phông trắng kéo đàn cello chắc chắn sẽ khắc sâu tâm trí của ít mãi về .
Lục Bất Du vui, đầu hỏi:
"Có em thấy kéo đàn hơn hát ?"
Lục Vãn: "Không mà."
Lục Bất Du: "Vậy tại em vui vẻ như ?"
Lục Vãn : "Không mà."
Lục Bất Du: "Em !"
Lục Vãn: "..."
Thôi , cô cố gắng kiểm soát biểu cảm của .
Lục Bất Du: "Thật lúc nãy vẫn bung hết sức . Không , thêm tiết mục nữa! Anh sẽ nhảy múa!"
Những xung quanh bắt đầu hò reo, tỏ vẻ mong đợi! Đó là Lục Bất Du, "bạn trai quốc dân" mà!
Tốt nhất là nhảy thật "nóng", giữa chừng cởi áo để lộ cơ bụng nữa!
Chúng nghiệp , chắc cũng thể xem nhỉ!
Lục Vãn năn nỉ mãi mới ngăn trai.
"Không, , em thấy là giỏi nhất! Anh chẳng là gì cả, em thật, rõ ràng thích hơn."
Lục Bất Du nghi ngờ Lục Vãn: "Em thề ."
Lục Vãn: "Em thề!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tieu-thu-luu-lac/chuong-425.html.]
Lục Bất Du: "Vậy cũng ."
Lục Vãn thở phào nhẹ nhõm. bao lâu, cô cảm nhận đang .
Khi , cô thấy Trần Niệm Khanh trong góc, đeo đàn cello lưng, khu vực đó đèn khá mờ, và đều tập trung sân khấu nên ai để ý đến .
Lục Vãn dậy, bước về phía .
"Tiết mục nãy của đấy."
Trần Niệm Khanh: "Thật ? Anh chỉ kéo cho em thôi, nhưng em cảm thấy nó bằng một nửa bài hát của trai em?"
Lục Vãn: "..."
Khoan , gì?
Tất nhiên Trần Niệm Khanh , nhưng thể đoán .
Lục Vãn: "Không mà…"
"Em đúng là đồ lừa đảo, ngày nào cũng lừa , tập đàn đến nửa đêm hôm qua đấy."
Trần Niệm Khanh xong liền đeo đàn lên vai và bước ngoài.
Lục Vãn sững sờ một chút, thể gọi là kẻ lừa đảo ?
Cô kịp suy nghĩ gì nhiều thì vội đuổi theo.
Hầu hết vẫn còn ở trong hội trường, chỉ vài cặp đôi đang dạo, tránh xa đám đông để hẹn hò.
Đi đến một gốc cây lớn, Trần Niệm Khanh dừng .
Nơi gần như ai qua .
Anh đặt cây đàn cello xuống và đưa cho cô:
"Giữ hộ ."
Lục Vãn suy nghĩ nhiều mà nhận lấy, hỏi:
"Anh định gì?"
"Tay sẽ rảnh."
Lục Vãn: "Hả?"
"Đây là cây đàn cello dùng suốt 10 năm, em giữ thật cẩn thận, đừng để rơi nhé."
Trần Niệm Khanh khẽ .
Bởi vì định hôn em đấy.
Anh nhẹ nhàng giữ lấy vai cô, cúi xuống hôn.
Hai tay Lục Vãn đang giữ đàn, còn tay nào để đẩy nữa.
Lại hôn nữa , nào gặp cũng hôn, liệu ? Những cặp đôi khác cũng như ?
Mặc dù… cũng tệ lắm.
Sau đó, cô thể phân tâm nghĩ ngợi lung tung nữa, vì lưỡi của luồn giữa đôi môi cô.
Lục Vãn lau nhẹ miệng, :
“Sao ...”
Trần Niệm Khanh đáp lời:
"Sao hôn em nữa đúng ? thế, vì em là “chồng” của , nên lẽ em chủ động hơn, hôn nhiều hơn chứ. Nào, tới đây."