Lục Bất Du ngủ, khi bước ban công hít thở khí, vô tình thấy một cặp đôi ánh đèn đường.
Ban đầu, còn định đùa rằng, đúng là bọn trẻ, tình cảm mãnh liệt.
Anh chẳng nghĩ ngợi nhiều, chỉ vươn vai và chuẩn về phòng.
nửa đường, mới nhận điều gì đó đúng.
Khỉ thật! Bộ đồ ngủ , thấy qua , là Lục Vãn!
Lục Bất Du tức điên, trở phòng tìm ngay chiếc đèn pin siêu sáng, vội vàng xuống lầu.
Khi đối diện với con ch.ó Đào Hoa đang chạy , giơ chân đá nhẹ nó:
"Vô dụng! Đồ vô dụng! Ngay cả cũng canh giữ , mày còn ích gì?!"
Đào Hoa tưởng cha nó đang đùa, liền "gâu gâu" một tiếng lao tới ôm chặt lấy .
"Đồ chó ngốc! là đồ ngốc!"
Lục Bất Du bước ngoài, bật đèn pin chiếu thẳng về phía hai :
"Các đang cái gì đấy! Hả?!"
Tiếng hét cuối cùng của khiến những con chim đậu cây gần đó hoảng hốt bay tán loạn.
Lục Vãn và Trần Niệm Khanh đều giật , lập tức bật khỏi .
Lục Vãn đầu tới, đó Đào Hoa đang ôm chân Trần Niệm Khanh, nhưng cô chẳng gì.
Lục Bất Du: "Hai hổ ! Sao thể như ?"
Lục Vãn mặt vẫn hết đỏ, nhưng chỉ vài giây cô lấy bình tĩnh, thản nhiên đáp:
"Xin , em đủ tuổi trưởng thành ."
"Trưởng thành gì chứ! Em còn nhỏ lắm!"
Con lợn nhà mới chỉ mười tám tuổi, thể nóng lòng rời chuồng để cày ruộng nhà khác thế ?!
Đây đúng là một con lợn trưởng thành sớm!
Quá vô lý và thể chấp nhận !
Lục Vãn chậm rãi :
"Theo quy định, hai năm nữa em đủ tuổi kết hôn."
Hàm ý: cô còn nhỏ nữa, thể bạn trai và thử yêu đương.
Lục Bất Du tức đến nỗi nhảy dựng lên:
"Cái gì? Em cưới nó ?! Em điên !"
Lục Vãn: "...Em nghĩ đến chuyện đó."
Không thể nào hiểu nổi, nắm sai trọng điểm chứ.
Lục Bất Du: "Em còn dám cãi ?!"
Lục Vãn: "..."
Trần Niệm Khanh lên tiếng, giọng điềm tĩnh:
"Em đồng ý."
Anh đồng ý với chuyện kết hôn.
Lục Vãn và Lục Bất Du: "..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tieu-thu-luu-lac/chuong-418.html.]
Lục Bất Du càng tức điên hơn, cái thằng , ai cho phép lên tiếng?
"Im miệng ! hỏi ? Giờ lập tức cút cho ! Cút thật nhanh!"
Anh thật sự nhầm thằng nhóc !
Lục Vãn nhíu mày Lục Bất Du:
"Anh điên ?"
Lục Bất Du: "Em còn dám giúp nó nữa ? Em đang chống đấy hả?"
Lục Vãn: "..."
Xem thực sự điên , thôi thì cô cũng gì thêm.
Giọng Trần Niệm Khanh dịu dàng:
"Vãn Vãn, về đây, em nghỉ ngơi sớm nhé, chúc ngủ ngon."
Lục Bất Du gào lên: "Cút, cút, cút!"
Lục Vãn: "..."
Trần Niệm Khanh liếc hai em, rằng Lục Vãn sẽ đánh , nhưng với Lục Bất Du thì... chắc lắm.
Dù , cũng cướp em gái của , nếu đánh vài cái cũng , đó là điều dễ hiểu.
Chỉ cần đừng càng đánh càng tức giận là .
Lục Bất Du đây chỉ nghi ngờ mối quan hệ giữa Trần Niệm Khanh và Lục Vãn.
nghi ngờ là một chuyện, còn thấy rõ hai họ hôn thì là chuyện khác.
Lục Vãn theo bóng lưng Trần Niệm Khanh rời , nhưng ngay đó tầm của cô chặn .
Lục Bất Du: "Nhìn cái gì mà , về ngay lập tức!"
Lục Vãn: "Anh..."
Cô thật sự tranh cãi với đang nổi điên nửa đêm .
Lục Vãn về phòng, nhưng kịp bước phòng , Lục Bất Du theo sát phía .
"Anh từng với em là yêu sớm ?"
Lục Vãn suy nghĩ, hình như là .
Anh còn , ngay cả khi yêu đương thì cũng ngủ chung.
Lục Bất Du: "Nửa đêm nửa hôm, may mà phát hiện kịp thời!"
"Em chỉ chuyện với thôi. Thôi về , em ngủ đây. Với , em trưởng thành , đây là yêu sớm."
Lục Vãn phòng và đóng cửa .
Lục Bất Du tức điên lên.
Trưởng thành thì cũng mới mười tám tuổi thôi mà!
Anh giận dỗi trở về phòng, giận dỗi xuống giường, giận dỗi nhắm mắt .
Giận dỗi, Lục Bất Du chìm giấc ngủ và một giấc mơ.
Anh mơ thấy Lục Vãn mới chỉ hai tuổi. Đứa bé hai tuổi đang học , lớn gì, cô bé cũng lặp theo.
Cô nhóc mũm mĩm năng khiếu ngôn ngữ , thơ, nhưng cả bài thơ bốn câu, cô chỉ nhớ mỗi câu đầu.
Cô bé còn bày tỏ mong của .