Tiểu Thư Lưu Lạc - Chương 411

Cập nhật lúc: 2025-08-28 18:25:06
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1LSyKCkOr4

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

qua cửa sổ, thấy hình ảnh phản chiếu của cả hai.

Cô đang đùi Trần Niệm Khanh, tay đặt cổ , trông giống như chính cô mới là chủ động.

Trong đầu Lục Vãn rối bời. Chuyện gì đang xảy thế ?

Không Trần Niệm Khanh định rõ ràng chuyện ? Sao thành thế ?

Có gì đó đúng... Không, thứ đều đúng.

Trần Niệm Khanh khác lạ, còn cô cũng còn là chính nữa.

---

Tô Nạo qua khe cửa, thấy hai bên trong mà ngơ ngác.

Thật sự là hiểu lầm ?

Hai thật sự đang yêu ? Nhìn xem, còn hôn mãnh liệt đến .

Ừm, đúng là học sinh ưu tú, ngay cả việc cũng giỏi.

Hứa Yêu khẽ hỏi:

“Họ đang ? Cho với.”

Tô Nạo lùi một bước, kéo Hứa Yêu xa.

“Chẳng gì đáng xem cả.”

Hứa Yêu năm, sáu bước thì bắt đầu giãy giụa:

“Sao thế? còn thấy gì cả! Để một chút !”

Tô Nạo đầu, mỉm trêu chọc:

“Trẻ con đừng xem, thôi.”

Hứa Yêu: “Ý ? Ai là trẻ con chứ?”

Tô Nạo bất đắc dĩ:

“Đi thôi.”

Thật là, ngốc nghếch mà dễ thương.

---

Cuối cùng Lục Vãn cũng hồn, đưa tay đẩy :

“Anh, đừng thế nữa, chân em tê .”

Thật , lưỡi cô cũng tê, đến mức rõ ràng nữa.

"Ừm."

Trần Niệm Khanh điều chỉnh tư thế, khiến đối diện lệch lên đùi .

Hai trở thành đối mặt .

Lục Vãn: "…Rốt cuộc đang gì thế?"

Tư thế thật sự kỳ quặc, mà dáng thế còn quái lạ hơn!

Trần Niệm Khanh: "Có vẻ như em đang hiểu lầm, lẽ chỉ hành động mới em hiểu rõ . Bây giờ thì em chứ, thích là em."

Lục Vãn ngẩn , nhịp tim bình bắt đầu loạn nhịp.

" sẽ nước ngoài ?"

Trần Niệm Khanh: "Ai ? Anh thế ? Anh chỉ thích em thôi. Nếu em nước ngoài, lẽ sẽ cùng."

Lục Vãn: " chẳng chúng hẹn là giả vờ yêu thôi ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tieu-thu-luu-lac/chuong-411.html.]

Trần Niệm Khanh: "Không, từ ngày đầu tiên nghiêm túc trong mối quan hệ . Sao, bây giờ em nhận nữa ?"

Lục Vãn: "..."

?

Trần Niệm Khanh ôm chặt cô và hỏi:

"Em hôn , ôm cũng ôm, chẳng lẽ chịu trách nhiệm ?"

Lục Vãn: "Cũng ."

Trần Niệm Khanh khẽ :

"Anh bao giờ thích ai khác, từ đầu đến cuối chỉ em thôi. Vậy nên, em thể cân nhắc việc thích ? Anh sẽ cố gắng."

Mặt Lục Vãn đỏ bừng:

"Nếu thì... cũng thể."

Trần Niệm Khanh rạng rỡ:

"Biết thì nên hôn em ngay từ ngày đầu . Lần nếu em còn xịt nước hoa do đàn ông khác tặng, sẽ... hôn cho sưng môi em lên, để em chuyện với khác nữa."

Lục Vãn: !!!

Thật quá đáng! Cô cảm thấy lưỡi tê rần ngay lập tức.

Trần Niệm Khanh , nhịn rướn lên gần, dùng chóp mũi chạm nhẹ gò má cô.

Dường như nghiện , Lục Vãn cứ khiêu khích , khả năng tự kiềm chế của biến mất.

Anh chỉ ôm chặt lấy mắt, hôn lên mắt, chóp mũi, và môi cô.

Hóa cảm giác hôn thích tuyệt diệu như thế.

Lục Vãn đưa tay chống n.g.ự.c Trần Niệm Khanh, giữ cách giữa hai .

Hôm nay như thú hoang, khác với ngày thường.

kỳ lạ là cô ghét điều đó… chỉ là quen thôi.

Trần Niệm Khanh nghiêng đầu:

"Sao ? Không cho hôn ? Hay là em lén hôn ?"

Lục Vãn: "Không, , đại ca, ăn trưa ?"

Giọng Trần Niệm Khanh khàn khàn:

"Hửm?"

Sao đột nhiên nhắc đến chuyện , nghĩ, chẳng lẽ là quan tâm đến ?

Lục Vãn lấy hai chiếc bánh bao gói trong túi nhựa từ trong túi quần đồng phục.

"Em còn đói! Vậy nên mang đồ ăn cho ."

Là bánh bao nhân đậu cô thích nhất đấy! Còn gì chu đáo hơn nữa!

Trần Niệm Khanh: "..."

Lục Vãn đưa cho :

"Bánh bao đè biến dạng, nhưng hương vị vẫn ngon, mau ăn , đừng để bụng đói, vẫn còn ấm đấy."

Trần Niệm Khanh: "..."

Lục Vãn: "Sao em chằm chằm ? Nếu ăn, thì em ăn hết nhé."

Cô cũng ăn no khi đến đây.

Lục Vãn sai điều gì nữa.

Tóm ... Trần Niệm Khanh đè cô xuống và hôn, siết chặt vòng tay ôm cứng ngắc lấy eo của cô, để cô né tránh.

Loading...