Phòng câu lạc bộ âm nhạc trong tòa nhà phòng đàn, tọa lạc ngọn đồi phía .
Bây giờ đang là giữa trưa, cả tòa nhà vô cùng yên tĩnh.
Xung quanh chỉ tiếng gió thổi qua lá cây và tiếng ve kêu rả rích.
Cửa phòng việc ở cuối hành lang chỉ khép hờ, Lục Vãn nhẹ đẩy một cái liền mở .
Cô ngoài cửa, bên trong. Trần Niệm Khanh đang ghế, tựa lưng tường, mắt nhắm nghiền, môi mím nhẹ.
Dường như ngủ .
Phòng bật điều hòa, một nửa ánh sáng mặt trời chiếu qua tấm rèm trắng, nhẹ nhàng đổ lên vai , sáng bừng cả gương mặt.
Làn da dường như trắng hơn bình thường, đôi môi càng đỏ.
Hàng mi đen dài rủ xuống, tạo một bóng mờ nhỏ mí mắt.
Tất cả xung quanh như ngừng , mang theo một chút cảm giác bình yên của thời gian.
Lục Vãn nhẹ nhàng bước tới, vốn định gọi dậy, nhưng cuối cùng đổi ý định.
Cô xuống chiếc ghế cạnh Trần Niệm Khanh, thở dài một , sang .
Lục Vãn tự hỏi thứ một trăm lẻ một, liệu thực sự dùng son môi ?
Sao môi đỏ đến thế, mà hình dáng còn nữa.
thật , chẳng chỗ nào là cả, ngay cả xương quai xanh lộ từ cổ áo cũng .
Yết hầu cũng .
Lục Vãn tự chủ mà gần hơn, kỹ hơn một chút.
Để xác minh suy nghĩ của , cô vươn tay, nhẹ nhàng chạm môi của Trần Niệm Khanh.
Cảm giác mềm, đầu ngón tay cũng dính màu gì.
Cô thấy ghen tị.
Nhìn kỹ hơn, tim cô đập lỡ một nhịp. Nghĩ rằng Trần Niệm Khanh ngủ say, chuyện gì, vài giây cô to gan vươn ngón trỏ, nhẹ nhàng chạm môi nữa.
Lần , cô rút tay về ngay mà giữ hai giây.
Thật sự mềm, và còn độ đàn hồi.
Nhịp tim của Lục Vãn dần tăng lên, như phá vỡ màng nhĩ.
Cảm giác xa lạ khiến cô nhận điều gì đó .
Vừa định rụt tay để chạy trốn, thì bất ngờ mở mắt.
Trần Niệm Khanh biểu lộ cảm xúc, hỏi:
“Em lén hôn ?”
“Không, .”
Cô hoảng sợ đến mức lắp.
Trần Niệm Khanh: “Anh cảm nhận đấy, hai liền, và em còn hôn đến mức tỉnh dậy.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tieu-thu-luu-lac/chuong-410.html.]
Lục Vãn bật dậy: “Không , em chỉ là...”
Trần Niệm Khanh xoay , bất ngờ kéo cô , tay đặt lên eo Lục Vãn, nhẹ nhàng kéo cô lên đùi .
Trần Niệm Khanh: “Em thích đến mức lén hôn ?”
Lục Vãn: “... Em thật sự hôn , chỉ chạm tay thôi. Môi mềm quá.”
Bị bắt quả tang điều , cô bối rối giải thích cho rõ.
Trần Niệm Khanh: “Anh tin , cô nhóc lừa đảo. Em lén hôn , nên hôn mới công bằng.”
Anh xong liền cúi đầu hôn lên mí mắt đang run rẩy của cô, đó dịu dàng hôn lên khóe môi.
Cả Lục Vãn cứng đờ, nhịp tim càng lúc càng nhanh, cô gương mặt chắc chắn đỏ ửng.
Vì bộ khuôn mặt đang nóng bừng lên.
Trần Niệm Khanh siết tay :
“Bây giờ thì ? Còn thấy môi mềm ?”
Lục Vãn: “...”
Cô từ chối trả lời câu hỏi đó.
Trần Niệm Khanh gục cằm lên vai cô, khẽ :
“Em , tức là từ chối. Vậy thể kìm lòng nữa , hôn em nữa.”
Hơi thở nóng rực của phả lên cổ cô, như thiêu đốt làn da, cảm giác tê dại từ chỗ tiếp xúc bắt đầu lan tỏa khắp nơi.
Lục Vãn căng cứng , nên lời.
Đầu cô mờ mịt, nhưng trống rỗng suy nghĩ: Môi của Trần Niệm Khanh mềm.
Hôm nay lạ quá, đây là một khía cạnh mà cô từng thấy.
Rất mạnh mẽ, cũng cuốn hút.
Trần Niệm Khanh ôm chặt eo cô, kéo cô sát .
Anh khẽ thì thầm đầy cảm xúc:
“Anh nữa, nhưng thực sự thích em.”
Nói cúi xuống hôn tiếp.
Chỉ vì lời thì thầm đó mà cả trái tim Lục Vãn như bùng cháy.
Cô từng gặp tình huống như , nên quên luôn cả việc đẩy , chỉ để mặc tách môi và tiến sâu khoang miệng.
Chàng trai luôn dịu dàng, lịch sự, nhưng hôm nay quá đỗi mạnh mẽ và lý trí.
Lưỡi cô tê dại, theo phản xạ cắn nhẹ môi .
Trần Niệm Khanh thoáng ngỡ ngàng, nhưng giây tiếp theo nắm lấy hai má cô, khiến môi cô hé và tiếp tục hôn đầy mãnh liệt.
Nụ hôn trở nên cuồng nhiệt hơn.
Lục Vãn choáng ngợp.
Nhịp tim đập liên hồi, như nhảy khỏi lồng ngực, cô cũng nóng lên.