"Cảm ơn hội trưởng, bọn em xin phép về ."
"Xin vì phiền . Bọn em cũng thích chị Lục Vãn, mong chuyển lời giúp."
Hai cô gái đó là thành viên của câu lạc bộ âm nhạc, họ đến để hỏi một vấn đề liên quan đến câu lạc bộ.
Trần Niệm Khanh gật đầu, đầu bước về phía Lục Vãn.
Cậu xuống thì Lục Vãn đặt đũa xuống:
"Em ăn no , em , về lớp bài thi."
Trần Niệm Khanh dậy theo:
"Em luôn ?"
Lục Vãn: " , ai bảo đến muộn."
Cô suy nghĩ một chút, thấy rằng hai chẳng gì để .
Dù cũng thiết lắm, nếu thì với chuyện du học?
Hừ, cho dù đang cân nhắc, cũng thể bàn với một chút chứ?
Mình luôn thời gian mà!
Dù thì họ cũng là đồng minh, nghiệp mà như , thật là đáng ghét!
Phải , điều khiến cô bực là Trần Niệm Khanh thật, coi cô là bạn bè, thế nên cô mới tức giận.
Trần Niệm Khanh theo bóng dáng cô rời , trầm ngâm một lúc.
Anh hỏi Harry đang uống nước:
"Cô thế?"
Harry , cắn chiếc ống hút và :
" , trừ khi cầu xin ."
Trần Niệm Khanh: " cầu xin ."
Harry ngẩn , ngờ bạn chẳng giữ chút hình tượng nam thần nào, thẳng thắn nhận thua như .
Cậu nhún vai và bộ tịch nữa:
“Haiz, là “hồng hạnh vượt tường” (ngoại tình) ?”
Trần Niệm Khanh thật sự lợi hại, đến Harry cũng đấu , đành chịu thua.
Dù Lục Vãn , nhưng Harry thấy rõ. Cả buổi sáng, cô liên tục mất tập trung trong giờ giải lao.
Mà cô vốn là bao giờ mất tập trung trong lớp, dù chỉ một chút, vì Lục Tổng là bậc thầy quản lý thời gian.
Còn thể nghĩ gì ngoài cái tên hồ ly tinh chứ?
Thật là quyến rũ quá mức.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tieu-thu-luu-lac/chuong-401.html.]
“Hôm qua bọn thấy với một cô gái cổng trường, chuyện vui vẻ.”
“Lục Vãn tò mò cô gái đó là ai, khi rời , cô chủ động gần chào hỏi. Cô gái đó nhờ Lục Tổng thuyết phục du học, còn ... thích từ lâu.”
Dù thừa nhận, nhưng rõ ràng Lục Tổng ghen.
Lại còn đáng yêu nữa.
Trần Niệm Khanh ngạc nhiên:
“ hiểu .”
Chẳng trách hôm qua cô vài câu dập máy.
May mà Lục Vãn kiểu giữ chuyện trong lòng, và cũng phát hiện quá muộn.
Harry theo bóng lưng Trần Niệm Khanh rời , lắc đầu.
Chuyện hôm qua lan truyền khắp trường, đều bàn tán rằng nếu Lục Vãn ở trong nước còn Trần Niệm Khanh nước ngoài, thì lẽ hai họ sẽ chia tay.
Có lẽ còn cần đợi đến khi nghiệp.
Phần lớn đều cảm thấy tiếc nuối, dù ban đầu họ sốc hiểu hai thể ở bên , nhưng về chấp nhận và thấy họ hợp .
... Ăn nhiều "cơm chó" đến mức còn nghiện nữa.
Cặp đôi phát "cơm chó" khác hẳn với các cặp đôi học đường khác.
Những cặp khác thì còn thể tránh , nhưng cặp thì .
Bởi vì "cơm chó" của họ quá đẳng cấp.
Mỗi thi, hai đều sát trong bảng xếp hạng, bài toán phụ với mức độ siêu khó chỉ hai đúng.
Không cảnh báo , một bát "cơm chó" đổ thẳng , thể tránh kịp.
Cảm giác hai cùng nỗ lực, thật sự truyền cảm hứng tích cực.
Họ ở bên thì là cặp đôi thần tiên, mà chia tay thì cả hai vẫn là nam thần và nữ thần. Dù thế nào cũng đều tuyệt cả.
Ngay cả khi chia tay cũng mất sức hút.
Cộng đồng ship cặp đôi hào hứng, ngay cả việc chia tay cũng trở thành sự mong đợi, những bắt đầu chút động lòng.
---
Buổi chiều tan học, Lục Vãn giáo viên gọi văn phòng.
Giáo viên chủ nhiệm của hai lớp lo lắng.
Trường học tuy quá nghiêm khắc trong việc kiểm soát chuyện hẹn hò, nhưng cũng hề khuyến khích.
Hồi lớp 10 và 11 thì ai quan tâm, nhưng lớp 12, đặc biệt là giai đoạn cận kề kỳ thi đại học, thật sự quan trọng!
Để tránh việc học sinh xử lý vấn đề tình cảm, dẫn đến tâm trạng d.a.o động quá lớn, ảnh hưởng đến việc học và thi cử, những giáo viên hầu hết đều cố gắng khuyên đừng chia tay nếu thể, nhất là chia tay!
Ngay cả khi chia tay, thì cũng đợi khi thi đại học xong.