“Cậu thể xiêu lòng, chẳng là yêu tinh lợi hại hơn , quyến rũ đến đáng sợ.”
Harry ngừng , cam lòng mà thêm:
“Với khuôn mặt như , nếu để ý, sẽ khác nhào ngay thôi. Về mảng , kinh nghiệm hơn , đây là lời khuyên thật lòng từ một từng trải đấy.”
"..."
Harry: “Cậu hiểu , đàn ông hiểu rõ đàn ông hơn, dù thì rõ lắm, nhưng thật là đàn ông đấy.”
Lục Vãn: "..."
Không cần so với , giới tính của khá rõ ràng.
“Cô gái nãy ?”
Harry hỏi.
Lục Vãn trả lời thật lòng:
“Đẹp.”
Harry: " , nếu là đàn ông, là trai thẳng, nghĩ chúng sẽ thích chứ?"
Lục Vãn nghĩ ngợi, thật... đúng là thích.
Trông cô dịu dàng, mùi hương ngọt ngào, đôi môi bóng loáng.
Rất xinh .
Cô gái còn trẻ, thì... cô và Trần Niệm Khanh mối quan hệ gì?
Vừa nãy hai trò chuyện vui vẻ, rõ ràng là thiết.
Đó là mà thích ?
Lục Vãn: " hỏi cho rõ."
Harry: "Cậu định hỏi thẳng luôn ?"
"Lẽ nào ?"
Harry: "…"
Không hổ danh là .
Trần Niệm Khanh , cô gái vẫn còn đó, vì đoán già đoán non, chi bằng trực tiếp hỏi trong cuộc cho rõ ràng.
Lục Vãn bước thẳng tới mặt cô gái và dừng .
"Chào bạn."
---
Mục Tĩnh đang mải suy nghĩ về lời của Trần Niệm Khanh khi cắt ngang, cô ngẩng đầu lên, chút ngạc nhiên khi thấy mặt.
Đối phương mặc đồng phục của trường Trung học Thượng Đức, cao ráo, kiểu xinh truyền thống, nhưng cũng thu hút.
Đôi mắt sáng lấp lánh, tựa như chứa đựng sức sống mạnh mẽ.
Cô mỉm , hỏi:
"Chào , là bạn của Trần Niệm Khanh ?"
Lục Vãn: " , chúng là bạn."
Cô gái giành mất lời thoại của cô.
Mục Tĩnh ngạc nhiên, bạn của Trần Niệm Khanh?
Cô Lục Vãn từ xuống , trong lòng bỗng dấy lên cảm giác nguy hiểm từng .
Đó là một loại trực giác.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tieu-thu-luu-lac/chuong-399.html.]
"Chào bạn, đây từng học cello cùng thầy với Trần Niệm Khanh, chúng quen mười năm , cùng tham gia nhiều cuộc thi."
Lục Vãn: "Vậy ."
Thì là quen từ nhỏ, câu gì nhỉ... thanh mai trúc mã?
Mục Tĩnh: "Vì là bạn của , nên nhờ một chuyện."
"Nhờ ?"
"Giáo sư mà hiện đang theo học là một nghệ sĩ cello nổi tiếng quốc tế. Hai năm , giáo sư Trần Niệm Khanh theo học tại học viện âm nhạc, nhưng lúc đó đồng ý.”
“Vì học một . Bây giờ tuy trễ hai năm, nhưng giáo sư vẫn hy vọng sẽ tiếp tục học chuyên sâu."
Lục Vãn gật đầu:
"Cậu với chứ? Anh trả lời thế nào?"
"Anh bảo sẽ suy nghĩ, nên hy vọng thể giúp thuyết phục , bởi vì Trần Niệm Khanh năng khiếu, học nữa thì thật uổng phí."
Lục Vãn: "… Cậu quan tâm thật đấy."
Mục Tĩnh thản nhiên đáp:
" thích từ lâu ."
"Vậy ."
Trần Niệm Khanh từng rằng thích những cô gái dịu dàng, và cô gái rõ ràng là như , nụ nhẹ nhàng, đàng hoàng và tử tế.
Mục Tĩnh chắp tay:
"Vậy bạn giúp thuyết phục nhé."
Lục Vãn nghĩ nhiều, chỉ mơ hồ gật đầu, theo cô rời mới nhận .
Mình gật đầu cái gì chứ, chẳng lẽ cô thực sự giúp thuyết phục Trần Niệm Khanh nước ngoài học cello ?
Mặc dù nghĩ nghĩ ... cũng tệ lắm.
Nếu Trần Niệm Khanh du học, sẽ ở bên cô gái ? Họ sẽ kết hôn ?
mà, chẳng trở thành bác sĩ với ?
Là vu vơ, đổi ý định ?
Lục Vãn xuống xe mà vẫn hiểu .
Thật là phức tạp, điều còn khó hơn cả toán và vật lý.
Cô cảm thấy trong lòng khó chịu, bình tĩnh .
---
Cả nhà cùng ăn cơm.
Lục Bất Du ngẩng lên, ngạc nhiên Lục Vãn.
"Cool girl, em ? Học hành gặp khó khăn ? Hay là bạn trai đá , chỉ ăn một bát cơm?"
Lục Vãn: "Im , em no ."
Cô đặt đũa xuống và lên lầu.
Lục Bất Du: "…"
Quái lạ, hôm nay biểu diễn bẻ táo nữa ?
Lục Vãn cảm thấy phiền não, nên lôi bài tập để tránh suy nghĩ lung tung.
Hai hẹn gọi điện cho mỗi tối, và điều đó trở thành thói quen.
giờ, Trần Niệm Khanh sẽ gọi đến, nếu gọi, thì Lục Vãn cũng sẽ bấm máy gọi .