Tiểu Thư Lưu Lạc - Chương 393

Cập nhật lúc: 2025-08-28 18:20:12
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8pYOUfPdMO

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tính cách vững vàng, nghĩa là sẽ gì bốc đồng, thành tích học tập , đặc biệt là khoa học tự nhiên, điều chứng tỏ đầu óc nhạy bén.

Cộng thêm sự dẫn dắt của Lục Bất Du, mức độ quan tâm lên cao từng thấy.

Lục Bất Du : “Đủ , các sợ lỗ ? Kiếm đủ thì bán !”

Tiểu Trương thể tin nổi:

“Ông chủ, nguyền rủa công ty nhà ? Anh ? Đầu nóng ?”

Tiểu Lý: “Anh quá đấy!”

Tiểu Vương chống tay lên hông:

“Anh Du, em thật sự hiểu, như ?”

Lục Bất Du đến phát hoảng:

“… chỉ nhắc nhở các thôi, ý gì khác.”

Thôi bỏ , công ty những bình thường, về nhà xem tình hình thế nào thôi.

---

Lục Bất Du bước nhà, mắt tối sầm , ngay đó con ch.ó Đào Hoa quật ngã xuống đất.

Anh vất vả đẩy con ch.ó , thở dài một , đúng là về nhà vẫn hơn.

Nếu Đào Hoa quá hiếu động thì càng .

Con chó đúng là ngốc hết sức, trả cũng , đành nuôi thôi.

Lục Vãn đang ghế sofa sách, thấy tiếng động thì nhanh chân bước tới.

Cô mỉm , giọng thiết mà dịu dàng:

“Anh, về , em đợi lâu lắm đó.”

Lục Bất Du cảm thấy gì đó , bình thường cô nàng ngầu lòi gọi là "" thì chắc chắn chuyện lớn.

Anh phản xạ điều kiện chạy trốn.

Lục Vãn lệnh: “Đào Hoa, mau đè bố con xuống!”

Con chó mấy chục cân nhảy bổ , Lục Bất Du sàn lên trần nhà, cạn lời.

Rốt cuộc con ch.ó là của ai chứ?

là đứa con bất hiếu!

Lục Vãn: “Đừng mà, ký cho bạn em mấy chữ .”

Lục Bất Du dậy:

“Sao em sớm, chỉ cần ký tên thôi mà, dễ lắm, bao nhiêu tờ?”

Lục Vãn chỉ thùng giấy bên cạnh, bên trong là bưu .

“Anh tự đó, phiền nhé.”

Lục Bất Du đầu chạy, nhưng ngay đó Lục Vãn tóm chặt cổ áo.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tieu-thu-luu-lac/chuong-393.html.]

“Đừng vội mà, tinh nghịch quá, em ba ngày nghỉ phép mà? Việc trễ nải công việc của .”

Lục Bất Du: “…”

Chẳng trách Tiểu Trương cho “nghỉ phép”, lúc rời ánh mắt còn chút... phức tạp.

Thì là đợi ở chỗ !

Lục Vãn: "Anh, quá."

Lục Bất Du: "Không, thực lắm ."

Lục Vãn lắc đầu, :

"Không , nhất định . Anh khát nước ? Anh ăn táo ? Em gọt cho một quả nhé?"

"..."

Lục Vãn cứ một câu "", hai câu "", khiến da đầu Lục Bất Du tê dại.

Không , rà soát đội ngũ của !

Khốn thật, trong nhóm cài gián điệp của Lục Vãn !

Lục Bất Du cảm thấy còn mệt như thế , hình như ký suốt cả ngày !

Chết tiệt! Lục Vãn là ma quỷ!

Cái tên ma quỷ đó, khi khỏi cửa còn tít mắt mà :

"Dù đều là bạn của em, nhưng cũng là bạn của đấy, cố lên nhé!"

Lục Bất Du phản bác thế nào.

Tiếng cửa mở vang lên, thấy ma quỷ bước , "bộp" một tiếng, ném cây bút lên bàn.

Anh đầy oán khí, úp mặt xuống bàn :

"Tay của sắp gãy , em hài lòng ?"

Lục Vãn: "Thực cũng nhiều lắm , nếu theo tiến độ, thì hôm nay là xong ."

Mặc dù vẻ nhiều, nhưng thiệp chỉ là loại giấy bìa cứng dày, thực cũng chỉ hơn năm ngàn cái.

Năm ngàn cái, mười lăm ngàn chữ, nếu theo kiểu chữ in ngay ngắn thì cũng đến nỗi quá mệt.

Cô từng bài văn tám trăm chữ, nếu chú ý nét chữ, suy nghĩ mất bốn mươi đến năm mươi phút.

Nếu cần suy nghĩ, tốc độ trung bình là mỗi chữ mất 1,2 giây.

Trường Trung học Thượng Đức đến một ngàn học sinh, dù cũng là trường tư với học phí đắt đỏ.

trường còn cấp tiểu học và trung học cơ sở, cộng thêm giáo viên, nhân viên vệ sinh, tổng cộng cũng năm, sáu ngàn .

Lục Bất Du là bạn trai chung của cả trường, sức hút của lan tỏa từ những đứa trẻ năm, sáu tuổi đến các bà dì năm mươi, sáu mươi tuổi.

Điều cũng của cô.

Đã ký tên thì đương nhiên phần cho tất cả , chủ động ký cho còn hơn là mỗi ngày tìm đến xin.

Cũng bạn học giúp bạn ngoài trường, chị họ xin một tấm, nhưng Lục Vãn đều đồng ý.

Loading...