Dù gì giờ cũng gặp chuyện gì, ngôi thường lo lắng ảnh hưởng đến danh tiếng, sẽ truy cứu quá mức.
Cô gái tuy là con gái, nhưng dáng còn cao hơn .
Tiếng bẻ ngón tay "rắc rắc" thật sự dọa ...
Vừa nãy chỉ thế thôi, chứ thật sự đánh thì sợ .
"Cô, cô đừng qua đây."
Lục Vãn :
"Để giúp tỉnh táo nhé, trí não của rõ ràng lắm, cần khác giúp mát-xa đầu!"
---
“Vãn Vãn!”
Nghe thấy gọi , Lục Vãn đầu và thấy Lục Tân Dã.
Lục Tân Dã mặc áo khoác dài màu đậm, phía đoàn .
Hai bên tóc mai của ông điểm bạc, và đuôi mắt vài nếp nhăn.
Dù trông còn trẻ, nhưng vẫn toát lên phong thái lịch lãm của một đàn ông trưởng thành.
Đi theo Lục Tân Dã là hai mươi .
… điều giống với cảnh các đại ca xuất hiện trong phim chút nào.
Vì tất cả những to lớn vạm vỡ đều mặc áo phao đỏ rực và để tóc dài chấm vai.
Dù họ giữ vẻ mặt nghiêm túc, nhưng phong cách ăn mặc mang đến cảm giác hài hước khó tả.
Lục Tân Dã vốn định đến đón Lục Vãn bằng máy bay riêng của ngày mai.
khi thấy buổi phát sóng trực tiếp, ông đổi lịch trình, bay ngay trong đêm.
Dù Lục Vãn loại, A Bưu vẫn yêu cầu mặc áo phao đỏ chúc mừng.
Bởi vì trong mắt A Bưu, đại tiểu thư luôn là một, và đó là điều tuyệt vời nhất!
Lục Tân Dã :
"Sao cháu đích ? Những việc thế cứ với A Bưu, để xử lý."
A Bưu , cố gắng thể hiện sự hiền lành nhưng nụ trông dữ tợn.
“ , thích xử lý những tên nhãi nhép nhất, tay nghề của còn điêu luyện trong việc chế biến đấy."
Mọi : "..."
A Bưu cao 1m9, cơ bắp gương mặt cũng nổi bật.
Khi bước gần, Từ Bồi cảm thấy ánh sáng mắt tối , và tim đập nhanh hơn.
A Bưu giật lấy chiếc máy ảnh như lấy đồ chơi của trẻ con, nở một nụ rạng rỡ:
"Cậu đập nát máy ảnh của ?"
Từ Bồi: "..."
Mẹ ơi, sợ quá!
A Bưu mạnh tay đập chiếc máy ảnh xuống đất, nghiền nát nó bằng chân vài , :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tieu-thu-luu-lac/chuong-382.html.]
"Vì đây là yêu cầu của nên sẽ đáp ứng. sẽ đòi tiền công , và cũng sẽ đến mức yêu cầu bồi thường máy ảnh mới, ?"
Từ Bồi: "..."
A Bưu vỗ mạnh vai Từ Bồi:
"Ngoan nhé, đừng mấy chuyện nữa, ?"
Vai Từ Bồi đau nhói, run rẩy :
"Máy ảnh của hơn mười ngàn tệ..."
"Oh, là ý kiến với . Không , chúng cứ từ từ chuyện. sẽ bồi thường cho cái mới."
A Bưu đầu , với phía :
"Tiểu Ngũ, mang bé xe, lát nữa sẽ chuyện với ."
Tiểu Ngũ đáp: "Vâng, Bưu."
Từ Bồi run rẩy, vội vàng đổi giọng:
"Không, cần , bồi thường."
A Bưu vỗ nhẹ má :
"Sao đổi ý kiến nhanh ? Nghịch ngợm thật đấy, vẻ ý kiến với .”
“Chúng cần xuống chuyện để giải tỏa hiểu lầm. là lý lẽ, thường xuyên xem các chương trình pháp luật mà.”
“Được , Tiểu Ngũ, đưa ."
Tiểu Ngũ sức mạnh lớn, Từ Bồi la hét kéo .
Lục Tân Dã : "Những còn giao cho A Bưu xử lý. và Lục Vãn sẽ lên lầu ."
"Vâng, thưa ông chủ."
Với cả đám to lớn đó, ai mà khiếp sợ?
A Bưu mỉm :
"Chào buổi tối, !"
"Các định gì? Các định bắt giữ trái phép ? Đó là hành vi phạm pháp!"
Một cô gái can đảm lên tiếng.
A Bưu :
"Chúng phạm pháp? Thế các theo dõi khác, gây rối trật tự công cộng thì phạm pháp ?"
Một trai ấp úng:
"Anh… tha cho bọn ?"
A Bưu lắc đầu:
"Các tin , ít nhất cũng nên tin cảnh sát. báo cảnh sát , lát nữa họ sẽ đến đưa các về đồn.”
“ đừng lo, vì gây thiệt hại thực sự nên chỉ cần ký cam kết tái phạm, để bố các đến đón về thôi."
Câu thật sự đánh trúng tâm lý.
Nghe đến việc gọi bố , nhiều lập tức tái mặt.
Một vài còn nhỏ tuổi bật , xin tha và rằng họ sai, xin đừng báo cho bố .