Lục Vãn đưa tay đón lấy, lúc mới nhận gì, cô nhẹ:
"Em từng một cuốn tạp chí, hình như rằng trong não hai thể hình quả hạnh nhân liên quan mật thiết đến việc xử lý thông tin về khứu giác, cấu thành mùi hương của cơ thể bao gồm carbon dioxide, methane, benzene… thể sẽ cảm thấy ngọt, cũng thể sẽ là một mùi khác."
"Giống như dấu vân tay, DNA tính độc nhất, cảnh sát cũng sẽ dùng mùi hương để chó nghiệp vụ nhận diện tội phạm. với , em ngọt ngào như miếng dưa hấu ."
Lục Vãn ngẩn .
Anh cũng tận tâm quá! Hai chỉ là đang giả yêu thôi mà, nhập tâm quá ?
Cô bắt đầu cảm thấy gì đó đúng…
Nhân viên phục vụ bước đến với vẻ mặt ngạc nhiên, thời nay mà chút kiến thức thì yêu đương đàng hoàng ?
Anh đến để mang món ăn, còn vác về một đống "thức ăn cho chó độc " nữa.
Xã hội đúng là thiện với những độc và học kém mà.
---
Hứa Yêu nghiến răng ken két:
"Quá đáng thật! Dám đút cho Lục Vãn ăn, Lục Vãn thiếu tay !"
Sao Lục Vãn thản nhiên ăn như , đúng là quá tình tứ , thật sự quá "nữ tính"!
Tô Nạo: "…"
Với tên ngốc , nếu theo đuổi Lục Vãn mới lạ đó.
Tại mỗi cô và Lục Vãn đang ở bên vui vẻ, Hứa Yêu đột nhiên xuất hiện phá đám?
Bây giờ cũng kiểu "đục nước béo cò".
Hứa Yêu: "Không , sang bàn đó! chịu nổi nữa!"
Tô Nạo: "Cậu qua đó bây giờ thì gì, để họ âu yếm mặt ?”
“Đừng đánh rắn động cỏ. Theo như về Trần Niệm Khanh, vốn là lạnh nhạt, mà chuyện hợp lý tý nào."
Bất thường thì chắc chắn điều mờ ám, cô vẫn tin tưởng lắm.
Đây mới chỉ là bắt đầu hẹn hò, mối quan hệ như thế ?
Hứa Yêu đành tạm nén cơn giận sắp bùng nổ của , gọi phục vụ mang thêm ba đĩa thịt bò nữa.
Hôm nay hóa đau thương thành sức ăn!
—
Hai ăn lẩu xong, Trần Niệm Khanh mỉm :
"Đưa tay nào."
"Làm gì?"
"Để lau cho em."
Lục Vãn khẽ:
"Thôi khỏi, em tự mà."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tieu-thu-luu-lac/chuong-371.html.]
Trần Niệm Khanh: "Có đang đấy."
Lục Vãn suy nghĩ trong một giây, ngoan ngoãn đưa hai tay :
"Nè."
Trần Niệm Khanh nhún vai:
"Em cứ như một đứa trẻ ."
Anh cúi đầu, cầm tay của cô, cẩn thận lau từng ngón một, đó mới chuyển sang tay .
Lục Vãn bắt đầu hối hận, việc quá mức mật, vượt qua cả giới hạn của cô.
Cô cảm thấy mặt đang nóng lên, nhưng nghĩ rằng thể để lộ, quyết định kiên trì thêm chút nữa.
Lau xong, Trần Niệm Khanh lấy từ túi áo một tuýp kem dưỡng da tay nhỏ xíu.
"Đây, cái e, tự bôi ."
Lục Vãn: "Ừm."
Cô thoa đều kem dưỡng mu bàn tay, loại kem nhờn, thẩm thấu , còn mùi hương cam nhẹ.
Lục Vãn khen ngợi:
"Anh đúng là một trai tinh tế, so thì em thô kệch hơn hẳn. Em cũng kem dưỡng tay, nhưng thường quên bôi."
bôi cũng , thì mùa đông da sẽ khô và căng tức.
Trần Niệm Khanh: "Không gì , ngày nào cũng chơi đàn nên chú ý dưỡng ẩm cho tay."
"Phải , tay của như thế cơ mà! Những chơi nhạc đều thể mua bảo hiểm cho đôi tay đấy."
Trần Niệm Khanh nhướn mày, đưa tay :
"Vậy sẽ đợi Lục tổng mua bảo hiểm cho ."
Lục Vãn: "…"
Trần Niệm Khanh chìa tay mặt cô:
"Nào, nắm tay ."
Lục Vãn cảm thấy khó xử, nhưng do dự vài giây cô vẫn nắm lấy tay .
Trần Niệm Khanh đồng ý giúp cô giả yêu, nếu bây giờ lộ rằng hai là giả, thì khác sẽ nghĩ về họ thế nào.
Lòng bàn tay của đối phương ấm, nhưng da mu bàn tay cực kỳ mịn màng.
Lục Vãn kiềm chế , dùng ngón tay trỏ xoa nhẹ mu bàn tay của , cảm giác như một loại vải cao cấp.
Trần Niệm Khanh vẻ mặt thản nhiên của cô, cô nhóc đúng là nghịch ngợm.
Anh xoay tay, nắm lấy cổ tay cô đút tay cô túi áo .
"Bên ngoài lạnh lắm, như sẽ ấm hơn, thôi."
Lục Vãn bối rối, cô ranh giới rõ ràng giữa nam và nữ, bình thường cũng với bạn nam.
… so với Trần Niệm Khanh thì vẫn khác biệt.
"Túi áo rộng thật đấy, còn chứa cả lon nước ngọt nữa."