Bên cạnh, một con ma cà rồng cũng bước :
"Đừng sợ, chúng đều là giả cả!"
Thời buổi khách hàng là hết, nếu gặp những vị khách dọa sợ quá mức, mấy nhân viên đóng vai ma còn dỗ dành an ủi.
Họ thật sự cố gắng để nhận đánh giá .
Hứa Yêu hét lên:
"Đừng gần đây! Con quái vật thất khiếu chảy m.á.u ! Tránh , tránh !"
Nhân viên: "…"
Hôm nay thật đúng là gặp quỷ, nãy cô gái còn hỏi lương tháng của là bao nhiêu, theo kịch bản?
Vừa nãy vẫn chuyên nghiệp hết , cầm màu đỏ bôi lên khóe mắt, mũi và miệng.
Vậy mà giờ đuổi ?
Con ma treo cổ trải qua một buổi việc đầy thất bại gì, chỉ lặng lẽ bước , tự yên tĩnh một lúc.
Tô Nạo bật :
"Cậu sợ thật hả? Đều là giả cả thôi, những còn đáng sợ hơn cả ma đấy."
Hứa Yêu: "Cậu bậy gì , gì đáng sợ!”
“Người một đ.ấ.m là thể hạ gục, đương nhiên ma mới lợi hại, nhưng chẳng sợ mấy thứ đó ! Vừa chỉ là chuẩn tâm lý thôi!"
Tô Nạo: "Được , sợ, thể đừng túm chặt hai tay nữa ? Đi nhanh , trễ là theo kịp ."
Hứa Yêu: " túm lấy là sợ nhát gan, lo sợ hãi mà!"
Tô Nạo bình thản đáp:
"Ồ, sợ , thả tay ."
Hứa Yêu lắc đầu, túm càng chặt hơn.
Trước khi ngoài, dù c.h.ế.t cũng buông tay.
---
Lục Vãn đẩy cửa , phía bỗng sáng sủa hẳn.
Thích ứng với bóng tối lâu, ánh nắng bên ngoài đột nhiên rực rỡ, khiến cô quen, khẽ nheo mắt .
Trần Niệm Khanh: "Từ từ mở mắt, điều chỉnh trong hai phút."
Lục Vãn bỏ tay đang che mắt xuống:
"Giờ ."
"Vậy chúng ăn nhé, em ăn gì ?"
Trần Niệm Khanh hỏi.
Lục Vãn: "Hay chúng ăn lẩu ."
Mùa đông mà ăn lẩu thì còn gì tuyệt hơn!
"Được, thì ăn lẩu."
Lục Vãn chọn một nhà hàng lẩu thương hiệu gần đó, gọi một nồi lẩu uyên ương.
Hứa Yêu và Tô Nạo cũng theo , ở góc xa hơn.
Nhân viên phục vụ cầm thực đơn đến, Tô Nạo gọi vài món tùy ý.
Nhà hàng phục vụ nhanh, lẩu và các món ăn nhanh chóng mang lên, Hứa Yêu bắt đầu thả thịt bò cuộn nồi.
Tô Nạo nhíu mày:
"Cậu vẫn còn tâm trạng ăn , quên hôm nay chúng đến đây để gì ?"
Hứa Yêu: " đương nhiên là để ý , để ai chiếm lợi Lục Vãn nhà , nhưng sáng ăn ít, giờ đói . Hai việc ảnh hưởng lẫn , hơn nữa, gọi mà ăn thì là lãng phí."
Nói xong, thả hết thịt nồi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tieu-thu-luu-lac/chuong-370.html.]
Tô Nạo: "…"
Tên ngốc đúng là cách chọc tức .
Trần Niệm Khanh: "Trong nhà hàng quen."
"Gì cơ?"
"Đừng đầu , đừng để họ thấy, cũng mới phát hiện thôi.”
“Không nãy em như tiếng Hứa Yêu , đúng là với Tô Nạo."
Trần Niệm Khanh nhẹ nhàng .
Lục Vãn bất ngờ:
"Họ bám theo chúng ? Tại chứ?"
Trần Niệm Khanh: "Chắc là xem chúng thật sự là yêu ."
Lục Vãn: "…"
cô thấy lộ cái gì cả.
Hứa Yêu điên ? Dám phá đám cô.
Trần Niệm Khanh: "Hiện tại họ chỉ nghi ngờ thôi, lẽ là do chúng biểu hiện đủ mật."
"Chưa đủ mật? Phải mật đến mức nào?"
Nhà hàng lẩu mang đến đĩa trái cây, là những loại hoa quả phổ biến.
Dường như Trần Niệm Khanh nghĩ sẵn cách thể hiện mối quan hệ " mật" của hai , đưa miếng bưởi bóc sẵn đến miệng Lục Vãn.
Lục Vãn: "…"
Cái lạ quá, cô em bé, cần khác đút ăn ?
Trần Niệm Khanh: "Há miệng , họ đang kìa."
"Ồ."
Lục Vãn liếc qua, tìm xem hai đang ở , trong lúc lơ đễnh ngoài bưởi, cô còn cắn ngón tay của Trần Niệm Khanh.
Lục Vãn chợt tỉnh , vội vàng buông .
"Sao , em định ăn luôn cả ?"
Trần Niệm Khanh khẽ run, thật đau, nhưng tê tê.
Lục Vãn: "…Không ."
"Bưởi ngọt ?"
Trần Niệm Khanh hỏi tiếp.
"Ngọt."
"Còn thì ?"
Lục Vãn suy nghĩ mà đáp:
"Ngọt."
---
Trần Niệm Khanh cầm một múi quýt đưa cho cô:
"Nếm thử cái , ngọt ?"
Lục Vãn cắn một miếng, khẽ nhăn mày:
"Không ngọt."
"Vậy hai theo dõi chúng cũng ngọt?"
Lục Vãn vẫn đang mải quan sát, nghĩ ngợi gì mà đáp :
"Không ngọt."
Tâm trạng Trần Niệm Khanh vui vẻ hẳn lên, đưa miếng dưa hấu cho cô.