Thấy hai mua vé bước "Ngôi trường ma", Hứa Yêu ngập ngừng :
"…Hay là chúng chờ ở đây ."
Tô Nạo: "Đứng chờ ở đây? Nếu Lục Vãn sợ quá mà lao lòng thì ?"
"Không đời nào, Lục Vãn sợ mấy thứ ."
Tô Nạo bật khẩy:
"Sao cô sợ, nhỡ thì ?"
"…"
Thấy trả lời, Tô Nạo ngạc nhiên hỏi:
"Không là sợ ma đấy chứ? Nếu thì thôi ."
Không ngờ tên ngốc sợ ma.
Hứa Yêu luống cuống, cố gắng tỏ bình tĩnh:
"Tất nhiên là sợ! sợ."
Cậu nhất định để cô gái xem thường .
Hứa Yêu bắt đầu tự thôi miên bản , mấy thứ đó gì đáng sợ, đều là nhân viên đóng giả cả! Đồ giả thôi mà!
"Không sợ thì đừng lề mề nữa."
Tô Nạo giọng trêu chọc, đó bước tới mua hai vé, cắt đứt đường lùi của đối phương.
Hứa Yêu do dự vài giây, bặm môi bước theo.
Tô Nạo: "Lát nữa là ?"
"Hay là … sẽ chốt đuôi."
Giọng Hứa Yêu run lên kiểm soát .
"Vậy chúng nhanh lên, đây bảo tàng, nếu gặp Lục Vãn thì chúng giả vờ tình cờ gặp thôi."
Tô Nạo lên kế hoạch trong đầu.
"Ừ."
Hứa Yêu sợ hãi liếc xung quanh, trạng thái cảnh giác.
—
Lục Vãn cúi xuống, đối diện với con ma treo cổ đang ôm lấy chân .
Cô đưa tay kéo nhẹ cái lưỡi dài của nó:
"Oa, ngầu thật, là nhựa , sờ còn mềm nữa. Đạo cụ của các kỹ thật."
Ma treo cổ: "…"
Chị gái, chỉ là kiếm miếng ăn thôi, giờ cạnh tranh khốc liệt lắm.
mà cô tập trung điểm chính , cô hét lên thật lớn, sợ đến mức xanh mặt chứ.
Không thể nào chút thái độ cơ bản của khách hàng ?
Lục Vãn: "Được , đừng ôm chân nữa, các cũng tận tâm ghê, đãi ngộ công việc thế nào?"
"Bốn nghìn bao ăn và thêm tiền thưởng…"
Ma treo cổ dậy, chỉnh cái lưỡi, lặng lẽ rời .
Thật sự quá mất mặt .
Thôi bỏ , nên lấy tâm trạng, tìm khí thế từ khách hàng tiếp theo .
Lục Vãn đầu bên cạnh, :
"Đi thôi, em thấy ý tưởng phết."
Trần Niệm Khanh: "Em sợ ?"
Lục Vãn: "Cũng bình thường thôi, vì là giả mà, còn ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tieu-thu-luu-lac/chuong-369.html.]
Không ai sinh gan , một Lục Vãn học về muộn con đường tối nhiều , nên chẳng còn sợ gì nữa.
Cô chính là sự trong suốt giữa cõi vẩn đục, và sự vẩn đục trong trong suốt.
"Anh gan như em, sợ."
Ánh sáng trong phòng mờ ảo, nụ khóe môi Trần Niệm Khanh cũng trở nên chân thực.
Lục Vãn: "Ồ, , theo sát em ."
"Ừ."
Trần Niệm Khanh đưa tay, ôm lấy cánh tay cô:
"Chúng gần một chút, như sẽ an hơn."
Đối phương đột nhiên dán sát , Lục Vãn quen.
Thật ngờ, Trần Niệm Khanh sợ mấy thứ …
cũng vẻ bình thường.
Hứa Yêu cũng .
"Á á á á!"
Tiếng hét chói tai của một trai vang lên phía , Lục Vãn sững , cô đầu :
"Sao em thấy giọng quen quen, giống giọng Hứa Yêu."
Thật kỳ lạ, nghĩ đến , thì thấy tiếng của đối phương.
Trần Niệm Khanh bật :
"Có thể là giọng nam vốn khác nhiều, đây là gian kín, thêm tiếng vọng nên càng giống."
Chẳng Hứa Yêu , vì Lục Vãn từng nhắc qua một rằng Hứa Yêu thường ngủ mà dám tắt đèn, Trần Niệm Khanh liền suy đoán đối phương thích những thứ .
Thế nên mới lên kế hoạch .
Lục Vãn: "Thật ?"
Trần Niệm Khanh thuận theo :
"Tất nhiên, hét cho em nhé, á á á~"
Lục Vãn: "…"
"Nghe vẻ cũng giống thật."
Lục Vãn .
Trần Niệm Khanh đẩy cô:
"Đi thôi, chúng mau rời khỏi đây."
Lục Vãn: "Được , thật cũng chẳng gì đáng sợ, còn là chủ động đề xuất đến nữa."
Trần Niệm Khanh ôm cánh tay cô chặt hơn, mỉm :
"Đó là vì em sẽ bảo vệ ."
Lục Vãn: "…Được thôi."
Đột nhiên cô cảm thấy trách nhiệm.
---
"Tránh , tránh , đừng ôm ! Á á á! Mẹ ơi cứu con với! Sắp c.h.ế.t sắp c.h.ế.t !"
Hứa Yêu hoảng loạn.
Tô Nạo đuổi theo:
"Cậu đừng điên nữa, dừng ."
Nhân viên cũng ngơ ngác, chẳng hiểu vị khách lôi cả chục mét.
Cũng may hôm nay mặc trang phục đạo cụ dày, nếu thì da cũng cọ trầy một lớp .
Ma treo cổ bò dậy, :
"Là giả đấy! là giả! Cậu đừng sợ!"