Tô Nạo cảm thấy bực bội, nếu vì tên biến thái thì gì chuyện ?
Cô bước tới đá gã đàn ông một cái:
"Đều tại ông!"
Tô Nạo từ lâu ! Trước đây quá lịch sự! Ngày mai nhất định đăng ký học võ phòng !
“Á!”
Gã đàn ông trung niên đau đớn kêu lên.
Hứa Yêu càng tức giận, tên sắc quỷ đó thật sự lỡ việc của , cũng đá một phát:
“Đồ khốn!”
"Ôi trời~"
Gã đàn ông trung niên kêu lên thảm thiết hơn.
Viên cảnh sát tàu điện vội kéo cô gái , sang kéo thanh niên.
“ hai bạn tức giận, pháp luật sẽ trừng trị , đây là cuối cùng đấy, đánh nghi phạm nữa là phạm pháp!”
Sau khi hai ghi xong lời khai, viên cảnh sát nghi phạm đang thu trong góc, đúng là đụng trúng tấm thép .
Thật đáng thương chút nào.
hai vị thực sự chỉ là bạn bình thường thôi ? Nếu tính cách cứ thế đối đầu với mà cãi thì chắc nổ tung cả nhà mất.
---
Bảo tàng hôm nay tổ chức triển lãm liên quan đến cổ vật.
Trong tỉnh nhiều đồ vật giá trị khai quật , nên hầu hết các cổ vật trưng bày là mượn về, hiếm cơ hội như , nên dân háo hức.
Mặc dù vé mất tiền nhưng giới hạn lượng, gặp cuối tuần nên hàng xếp dài.
May mắn là hai lấy vé từ .
Tuy Lục Vãn là học sinh chuyên khối khoa học tự nhiên, nhưng hứng thú với những thứ đào lên từ lòng đất.
Cô ít khi xem TV, thường chỉ xem các kênh nông nghiệp và chương trình tư liệu, như nuôi cá, nuôi heo hoặc khai quật cổ vật từ mộ cổ.
Trần Niệm Khanh hỏi:
"Em thích lịch sử ? Lịch sử là khoa học của xưa, cổ vật càng là sự kết tinh trí tuệ của cổ đại, nhiều kỹ nghệ thất truyền trong thời hiện đại."
Lục Vãn lắc đầu, thành thật :
"Không, em thấy mấy thứ đáng giá, cái bán mấy chục triệu, cái cũng bán mấy chục triệu.”
“Nếu cho em một món thì chẳng em phát tài ? Em kén chọn, miễn là thể mang là ."
Trần Niệm Khanh thành tiếng, Lục Vãn đúng là đang mơ mộng giữa ban ngày.
Anh chỉ thấy đối phương thật đáng yêu.
Những cổ vật đặc biệt trưng bày chỉ hơn chục món, Trần Niệm Khanh đều hết.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tieu-thu-luu-lac/chuong-368.html.]
Anh đảm nhận vai trò thuyết minh riêng cho Lục Vãn, giải thích rõ ràng, nhưng tỏ khoe mẽ quá mức, chỉ chọn những phần mà cô hứng thú để .
Chẳng hạn như giá trị của món đồ khi đó, và bây giờ thể bán bao nhiêu tiền.
Lục Vãn: "Anh nhiều thật đấy, em sắp tưởng học khối văn ."
Trần Niệm Khanh: "Ông ngoại thích những thứ , nên sơ qua."
Lục Vãn chép miệng một tiếng.
"Cái gọi là 'sơ qua', đồng chí, khiêm tốn quá mức thì thành kiêu ngạo đấy!"
Trần Niệm Khanh cúi đầu thành tiếng.
Lần cả vai cũng rung lên.
Không cần việc gì đặc biệt, chỉ cần hai ở bên .
---
Khi Hứa Yêu và Tô Nạo đuổi đến nơi, hai xem xong và .
Bọn họ đành tiếp tục bám theo.
Trần Niệm Khanh đồng hồ, :
"Mười một giờ, em đói ?"
Lục Vãn: "Chưa."
Vì hôm nay ngoài chơi, Lục Vãn sáng nay cố tình ăn nhiều hơn.
Vì thế, Lục Bất Du còn chế nhạo cô, dáng vẻ thật giống mấy cán bộ trung niên bốn mươi năm , bên ngoài thiếu chỗ bán đồ ăn.
Lục Vãn lập tức đáp trả:
“Vậy là do sợ béo, béo lên là lập tức hết thời nên mới dám ăn.”
Một câu đánh trúng chỗ đau, Lục Bất Du đang ăn salad lập tức sụp đổ tinh thần, ôm chó rời khỏi chỗ .
Trần Niệm Khanh: "Gần đây một “Ngôi trường ma”, là một công viên giải trí chủ đề mạo hiểm, chúng thể thử đến xem."
"Ơ, ?"
"Anh tra mạng, cách đây 2km, chỉ ba trạm tàu điện ngầm, một vòng xong chúng thể ăn trưa."
Lục Vãn thật sự hứng thú, hai thống nhất ngay lập tức, quyết định thử xem.
Vừa mới bước khỏi trạm tàu điện ngầm, Hứa Yêu và Tô Nạo nữa.
Họ dám quá gần, chỉ ở trong toa tàu kế bên.
Hứa Yêu kéo Tô Nạo đến mặt :
"Cậu bên cạnh an hơn, khỏi gặp kẻ biến thái nữa, quá phiền phức ."
Tô Nạo: "…Cậu mới phiền đấy."
Câu là ý , nhưng mà khiến tức giận thế chứ?
Haiz, đúng là một tên trai thẳng đầu đất.