Tiểu Thư Lưu Lạc - Chương 366

Cập nhật lúc: 2025-08-28 18:19:27
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/40SymCNlPk

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lúc đó quyết tâm, cả đời va chạm thể xác với Lục Vãn.

Có chuyện gì thể đàng hoàng ? Nếu thông... thì thôi.

Anh trai nhường em gái, cần gì so đo?

Khi Lục Vãn bước ngoài, hai cha con họ chạy bộ .

hỏi:

"Vừa nãy Lục Bất Du gì với , đang em ?"

Trần Niệm Khanh suy nghĩ, :

"Anh bảo chăm sóc em thật ."

Lục Vãn đảo mắt:

"Anh thôi , tuyệt đối lời thể , Lục Bất Du bảo chú ý an bản khi ở bên em ?"

Xem lâu mời ăn táo, Lục Bất Du chuyện chẳng gì, ngọt ngào gì chứ.

Trần Niệm Khanh: "..."

Xem mối quan hệ giữa hai em nhà , hiểu sâu sắc.

Lục Vãn: "Thôi, nhắc đến nữa, chúng thôi."

---

Tàu điện ngầm ngày cuối tuần đông , Trần Niệm Khanh kéo Lục Vãn đến phía :

"Em ở đây, đừng để chen lấn."

Hai đến góc của toa tàu, Lục Vãn trong khu vực hình tam giác do Trần Niệm Khanh và hai bức tường tạo thành nên chen lấn chút nào.

Lục Vãn cảm thấy quá, định cần thiết, nhưng khi ngẩng lên thì cô thấy sống mũi cao và đôi môi của Trần Niệm Khanh.

Đôi môi giống như thoa son, khóe miệng cong lên, trông như chữ "M".

Rất là .

Lục Vãn vài giây, hạ ánh mắt xuống.

Vừa nãy một khoảnh khắc tim cô đập lỡ nhịp.

Lục Vãn cúi đầu, dời ánh mắt , khóe miệng Trần Niệm Khanh càng rõ hơn.

cũng ngượng ngùng.

"Em nhạc ?"

Lục Vãn: "Ừm, bản luyện tập của kéo ?"

"Em sẽ ."

Tay Trần Niệm Khanh lạnh, lúc đưa tay qua đeo tai cho cô, vành tai Lục Vãn lạnh buốt.

Cô ngẩng lên định , thì trong tai vang lên tiếng nhạc.

Lục Vãn kinh ngạc:

"Đây là bài của ban nhạc Hành Tinh? Anh cũng ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tieu-thu-luu-lac/chuong-366.html.]

Trần Niệm Khanh: "Lần em bảo kéo bài của họ bằng đàn cello, phát hiện hợp, đó tìm album của họ, thấy khá thích."

Lục Vãn phấn khởi:

"Anh tại hợp ? Vì tay bass của ban nhạc đây cũng học đàn cello đấy! Học đến mười năm! Giống như !"

Trần Niệm Khanh: "Ra là , chắc cô kéo cũng giỏi. Hai tháng nữa ban nhạc sẽ biểu diễn, chúng thể cùng ."

"Tất nhiên là ! Em luôn mà! Để em mời nhé!"

Lục Vãn phấn khởi, dù cũng đang đến thần tượng của cô, mà Trần Niệm Khanh cũng thích.

Cô cảm thấy quảng cáo thành công!

Trước đây, Lục Vãn từng quảng cáo với Hứa Yêu, nhưng thất bại.

Hứa Yêu thích nhạc của "Ba Ngôi Sao Thảo Nguyên", là do di truyền từ thẩm mỹ của bố .

Lục Vãn cúi đầu tập trung nhạc, Trần Niệm Khanh mỉm cô.

Dường như cô gái dễ vui vẻ, dù chỉ một việc nhỏ cũng thấy hài lòng.

Chỉ cần cô vui vẻ, tâm trạng của cũng lên.

Cũng niềm vui lan tỏa.

Giữa lặng khi bài hát kết thúc, Lục Vãn ngẩng đầu lên, chợt nghĩ đến điều gì đó, liền :

"Dạo khi ngủ, em đều thấy đèn trong phòng còn sáng."

Trong màn đêm, ánh đèn trở nên...

cũng một cảm giác thể diễn tả bằng lời.

Trần Niệm Khanh trong lòng khẽ động:

"Em quan tâm đến ?"

Lục Vãn: "Thấy đèn phòng còn sáng, vốn định ngủ thêm động lực học thêm hai tiếng!"

Cô nghĩ, chẳng trách thể đầu, học đến khuya thế .

Bản thể thua !

Ài, cái tính hiếu thắng !

Trần Niệm Khanh: "..."

Thì là thế, ngủ sớm hơn.

Lục Vãn tiếp tục nhạc, Trần Niệm Khanh liếc cuối toa tàu, đó dời mắt.

Anh cao, nên xa và để ý đến hai cái đuôi đang bám theo.

Trần Niệm Khanh hứng thú vạch mặt họ, bởi vì nếu lôi , da mặt dày của hai , khả năng sẽ biến thành chuyến chơi công khai bốn .

Thà để họ lén lút theo dõi còn hơn.

Từ khi Hứa Yêu Lục Vãn và Trần Niệm Khanh sẽ hẹn hò cuối tuần, lòng đầy lo lắng.

Cùng cảm giác yên đó còn Tô Nạo.

vẫn thấy gì đó đúng, mối quan hệ thực sự giữa Lục Vãn và Trần Niệm Khanh đáng ngờ.

Lục Vãn chỉ là thêm một vé, mà Trần Niệm Khanh mời cô ăn, nên tiện tay đưa cho .

Loading...