Rõ ràng là một chú chó độc , tự dưng tiêu chuẩn chọn đối tượng nâng cao.
Lại còn dám lấy Trần Niệm Khanh tiêu chuẩn... Dám nghĩ quá !
Lục Vãn: "Vậy còn tìm em, cũng nhất báo một tiếng, như cũng cần chờ."
Trần Niệm Khanh: "Được, cứ thế nhé."
Hai ăn xong rời khỏi nhà ăn.
Những khác trong lòng ngổn ngang trăm mối, hôm nay thật nên đến đây.
Ăn cái gì cơ chứ, ăn cơm chó thì .
---
Sáng thứ Bảy, Lục Vãn khỏi nhà từ sớm.
Cô và Trần Niệm Khanh hẹn hôm nay cùng bảo tàng.
Tám giờ sáng, hẹn gặp ở cổng nhà cô.
Sau đó hai cùng tàu điện ngầm đến đó.
Trần Niệm Khanh thường ở khu cuối tuần, thỉnh thoảng còn ở đây ngày học, gần đây Lục Vãn gặp thường xuyên.
Lục Bất Du ôm con chó, Lục Vãn, nâng cằm:
"Cuối tuần ngoài sớm thế gì?"
Lục Vãn: "Tất nhiên là việc . hôm nay ở nhà nữa thế, minh tinh bận ?”
“Anh chút cảm giác khủng hoảng về sự nghiệp ? Không sợ hết thời ?"
Lục Bất Du: "Em thì cái gì, là hạng A! Anh nổi tiếng! Anh mười bốn hợp đồng đại diện, tám mươi triệu theo dõi Weibo!"
Đào Hoa: "Gâu!"
Lục Vãn liếc con chó:
"Còn nữa, cuối tuần cha chạy quanh hồ, nên phiền dẫn cô con gái của chạy một vòng, giúp hai cha con tiêu hao bớt năng lượng, chứ?"
Đủ , Lục Bất Du Đào Hoa là con gái, nên mua dây dắt và nơ cổ màu hồng cho nó...
Lục Bất Du đặt con ch.ó trong lòng xuống.
"Em kiểu gì thế, Đào Hoa, lên nào, cắn ch3^’t em !"
Lục Vãn nguyên tại chỗ, hai cha con họ.
"Lên , em cũng ăn nhiều, vận động một chút cũng ."
Đào Hoa "gâu~" một tiếng bẹp xuống đất.
Nhìn về phía cha nó, ý tứ rõ ràng lắm .
Hay là cha lên .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tieu-thu-luu-lac/chuong-365.html.]
Con chỉ thể cắn rách ghế sofa thôi, cái thực sự đánh , vượt quá phạm vi kinh doanh .
Lục Bất Du: ...
Thôi thôi, hai cha con cộng cũng chắc thắng nổi.
Vậy thì cần gì chứ? Chỉ kẻ thô bạo mới dùng đến vũ lực thôi.
Lục Bất Du hừ lạnh một tiếng, dắt Đào Hoa ngoài.
Anh đến cổng thì thấy Trần Niệm Khanh, ngẩn , giọng vui hỏi:
"Cậu đang đợi Lục Vãn ? Hai định ? Quan hệ của hai là gì?"
Anh bắt chước giọng điệu khi nãy của Lục Vãn hỏi sợ hết thời .
Trần Niệm Khanh: "Chúng em hẹn bảo tàng xem triển lãm, Lục, hôm qua em album mới của , em thấy bài thứ tư ."
"Thật ? Bài đó là tự nhạc, tự sáng tác lời đấy! cũng thích! Tiểu tử, lắm, mắt đấy!"
Lục Bất Du vỗ vai Trần Niệm Khanh, thái độ đổi trong một giây, còn :
"Cậu với Lục Vãn, chú ý an cá nhân đấy, nếu em bắt nạt đánh , cứ với . Mà với cũng chẳng ích gì, nhất là tự nhịn ."
Trần Niệm Khanh bình thản :
"Sao thế ? Lục Vãn ưu tú."
"Trẻ quá! Cậu đúng là quá trẻ (trẻ non )!"
Lục Bất Du lắc đầu, đưa lời cảnh báo, mong đối phương khắc ghi trong lòng.
Đừng nghĩ cao là ngon, thật cũng chỉ chịu đựng nổi ba cú đ.ấ.m và hai cú đá thôi?
Lục Bất Du nghĩ đến cú đá liên ba của Lục Vãn, mà rùng cả .
Lục Tân Dã gọi hai em luyện b.ắ.n s.ú.n.g xong, còn gọi hai học đ.ấ.m bốc.
Sau tình huống bất ngờ thể tự bảo vệ , gì thì cũng rèn luyện sức khỏe.
Mời hẳn nhà vô địch quyền Anh quốc gia huấn luyện viên.
Lục Bất Du cảm thấy đ.ấ.m bốc ngầu, dù thể lực của cũng .
Đang định chụp ảnh tạo dáng đăng Weibo, đầu tấm gỗ Lục Vãn đ.ấ.m nát cho kinh hãi.
Con gái ?
Ngay cả huấn luyện viên cũng khen ngợi sức bật và tốc độ của Lục Vãn , khả năng phản xạ cũng nhanh, dù là đầu tiên đ.ấ.m bốc nhưng thể thấy cô kinh nghiệm chiến đấu phong phú...
là mang phong cách gia đình nhà họ Lục.
Sau khi huấn luyện chuyên nghiệp thể đánh giải.
Lúc đó Lục Bất Du vỡ mộng.
là một cao thủ trong phòng gym thể coi "deadlift" là bài tập khởi động.
Thật sự, nếu khuân vác gạch thì quá phí sức khỏe .