Tiểu Thư Lưu Lạc - Chương 363

Cập nhật lúc: 2025-08-28 18:19:24
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6fTjxREp2d

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Buổi trưa.

Như thường lệ, Harry hỏi:

"Hôm nay chúng ăn gì?"

Đây là câu hỏi mỗi ngày đều đặt .

Lục Vãn: " hẹn với Trần Niệm Khanh, hôm nay sẽ cùng ăn trưa."

Harry ôm ngực, vẻ mặt thể tin nổi:

"Lục tổng, quá đáng thật đấy, đúng là khác phái thì nhân tính!"

Cậu chú gấu trúc nhỏ nghĩ đây?

Hứa Yêu tỏ vẻ khinh thường:

"Đối diện với , nuốt nổi cơm ?"

"Hứa Yêu đừng bậy, thật, Trần Niệm Khanh cũng ưa ."

Dừng một chút, Lục Vãn :

" cũng là sẽ bỏ rơi các , chúng thể cùng ăn mà!"

Lý Triệt ngẩng đầu lên, ngạc nhiên Lục Vãn.

đấy chứ? Sao giống y như đây, một chút cũng đổi.

Lục Vãn: "Các đây?"

Hứa Yêu và Harry , đồng thanh :

"Dĩ nhiên là !"

"Vậy tính thêm !"

" cũng nữa!"

Mấy bạn bên cạnh hưởng ứng, dù bóng đèn thì thêm vài cái nữa cho sáng hơn!

Được ăn cơm cùng Lục tổng và Trần Niệm Khanh, cơ hội thế thể bỏ qua?!

Sau nghiệp còn cái để khoe, nhất định !

Trần Niệm Khanh như Lục Vãn, đám phía cô.

"Những đều là em mời ?"

Lục Vãn: "Không hẳn, gặp đúng lúc thôi, cùng căng-tin ăn luôn, đông ăn càng vui mà."

Trần Niệm Khanh: "Được thôi, ăn nhiều cũng ."

Ba bàn gần đó lập tức kín.

Trần Niệm Khanh mở chiếc túi giấy mang theo.

"Anh mang cho em ít điểm tâm, ăn thử thấy khá ngon nên mang cho em nếm thử."

Lục Vãn: "Điểm tâm? Ngọt ?"

Trần Niệm Khanh gật đầu:

" chỉ mang cho một em thôi, nên xin , thể chia cho khác ."

Harry: "Không cả."

"Thôi , thích ăn bánh kẹo."

Hứa Yêu bĩu môi, tên đúng là việc gì mà ân cần! Đồ đáng ghét!

Bánh từ gạo nếp đen, mềm dẻo và độ dai.

Trên thị trường những cửa hàng bán loại bánh , nhưng đây là do bà ngoại của Trần Niệm Khanh tự tay .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tieu-thu-luu-lac/chuong-363.html.]

Nguyên liệu đều chọn lựa kỹ càng, còn thêm hoa quế , hương thơm ngào ngạt.

Lục Vãn cắn một miếng, miệng đầy mùi thơm.

Cô vốn thích đồ ngọt, nhưng loại bánh dễ ăn.

"Ngon lắm!"

Trần Niệm Khanh: "Vậy sẽ mang thêm cho em."

Yêu đương thời cấp ba cũng chỉ là mang chút đồ ăn vặt, cùng bài tập, nhưng thật cũng khá thú vị.

"Anh mua ở ?"

Lục Vãn mua một chút về cho cha thử.

"Không mua, là nhà . Nếu em thích, thể học cách , như em thể thường xuyên ăn."

Trần Niệm Khanh .

Các bạn học bên cạnh: "..."

Chuyện gì đang xảy thế ? Sao đến đây gì?

Chưa kịp ăn cơm cơm chó thồn cho no .

Lục Vãn: "Thôi, phiền phức quá."

"Không phiền , đây là thứ em thích, mà thể học ."

Trần Niệm Khanh rút một tờ giấy đưa cho Lục Vãn.

Lời dứt, ánh mắt quét quanh một lượt, mang theo ý cảnh cáo:

" đối xử với em là điều đương nhiên."

Các bạn học xung quanh: "..."

Đáng lẽ nên ở gầm xe, nên ở xe để thấy cảnh ngọt ngào của hai .

Đây là đang tuyên bố chủ quyền ? Trời ơi, ánh mắt ...

Tiếp theo trong suốt bữa ăn, chỉ Lục Vãn và Trần Niệm Khanh thỉnh thoảng chuyện, những khác thì im lặng.

Chỉ là những công cụ ăn uống im thin thít.

À, ngoại trừ Hứa Yêu thỉnh thoảng chen vài câu đúng lúc, nhưng sức chiến đấu.

Cậu chỉ hò reo khi Lục Vãn nhảy lên với tới món đồ ở cao.

Không mang theo đồ ăn mà chỉ hỏi Lục Vãn:

"Cậu đang ăn gì đấy, cũng nếm thử, đừng ăn một chứ."

Các bạn xem bên cạnh cảm thấy khó tiêu hóa.

Làm bóng đèn một là đủ , đừng chen náo nhiệt nữa.

Harry ngẩng đầu:

"Chẳng Lý Triệt ? Sao mấy bạn nữ vây quanh nữa ."

Thằng nhóc , tuy bình thường trầm tính ít , trông như học sinh ngoan.

... cứ thấy kỳ quặc đó.

Lục Vãn theo hướng của Harry, mấy cô bạn nữ bỏ .

Lý Triệt xuống một , tiếp tục ăn cơm.

---

Lâm Thuần vẫn còn nghi ngờ, mặc dù Lý Triệt phủ nhận, còn Lục Vãn nhân chứng về thời gian.

rõ, nếu gặp ở quán bar là Lý Triệt thì còn thể là ai?

Để rõ việc , tối hôm qua cô đến quán bar đó.

Loading...