Tiểu Thư Lưu Lạc - Chương 360

Cập nhật lúc: 2025-08-28 18:19:07
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/Vt6cHAxjv

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hôm đó khác gì ngày, tám giờ tối, Lục Vãn cầm cây gậy lật thùng rác.

Cô thấy thất vọng vì thu hoạch nhiều.

Rõ ràng là ai đó lục lọi một vòng lâu đó.

Có lẽ là bà lão nhặt phế liệu, hoặc cũng thể là nhân viên vệ sinh phụ trách dọn dẹp con đường .

Đừng coi thường những thứ phế liệu đó, thực cạnh tranh cũng gay gắt.

Một phụ nữ qua bỗng thốt lên kinh ngạc, Lục Vãn đầu .

Người phụ nữ cô với vẻ ngạc nhiên hỏi:

"Một cô bé lật thùng rác thế , bố cháu ?"

Sau đó, bà còn lấy mười tệ từ trong túi đưa cho cô, bảo cô cầm lấy.

Giờ nghĩ , Lục Vãn thấy lẽ khi đó quần áo của quá cũ, mặt dính bẩn.

Nên đối phương mới hiểu lầm như .

nhận lấy mười tệ , mặt đỏ lên, khẳng định kẻ ăn xin, chỉ nhặt rác kiếm tiền thôi.

Người phụ nữ hỏi :

"Vậy , là hiểu lầm , xin cháu nhé. Nhà nhiều thùng giấy dùng đến, nếu cháu thể theo , sẽ cho hết."

Lục Vãn ngượng ngùng cảm ơn theo phụ nữ về nhà.

Khi đó cô cảm thấy đối phương mặc váy thật , giọng êm dịu, nụ đỗi dịu dàng.

Mẹ của cô bao giờ với cô như .

Người phụ nữ cửa nhà hỏi cô uống một cốc nước .

Lục Vãn đỏ mặt lắc đầu, cô lật thùng rác xong, dơ dáy lắm, dám nhà , sợ bẩn nhà họ.

Lục Vãn đợi dì xinh đó mang thùng giấy , mấy phút trong nhà vang lên tiếng hét.

Tiếng hét đó quá quen thuộc, khiến cô bỗng chốc giật .

Vài phút , một đàn ông cao lớn lao khỏi nhà.

Lục Vãn mới bước đến cửa, bên trong, biến mất, chỉ còn những thùng giấy gấp gọn rải rác sàn.

thấy một thiếu niên tầm tuổi đang thu dọn những thùng giấy rơi vãi.

Thiếu niên cô một cái, tiếp tục nhặt đồ lên, đó ôm đưa cho cô.

Lục Vãn nhắc nhở:

"Mũi đang chảy m.á.u kìa."

Những vết m.á.u loang chiếc áo sơ mi trắng bạc màu, nổi bật, chậm rãi loang rộng .

Một bên má của thiếu niên sưng vù lên, dùng cổ tay quẹt m.á.u mũi mà chẳng để ý.

càng lau thì m.á.u càng chảy nhiều, cả cổ tay đều nhuộm đỏ.

"Dì ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tieu-thu-luu-lac/chuong-360.html.]

Lục Vãn hỏi tiếp.

Thiếu niên đáp bằng giọng điềm tĩnh:

"Đầu bà đánh vỡ, phòng ."

Lục Vãn dè dặt hỏi:

"Không cần đến bệnh viện ?"

"Không cần, nhà bông băng và cồn sát trùng, tự xử lý là . Bà cũng đến bệnh viện , mất mặt lắm."

Lục Vãn lặng lẽ nhận lấy đống thùng giấy, hỏi:

"Người là cha ? Ông đánh các , đánh trả?"

Giống như cô , vì cố gắng đánh trả nên gã đàn ông cũng ít khi động tay động chân nữa.

Thiếu niên khẽ, giọng bình thản:

"Có lẽ một ngày nào đó, sẽ g.i.ế.c ông ."

Lục Vãn câu dọa sợ, nhưng nghĩ lẽ đối phương chỉ vì tức quá mà cứng.

Những hạnh phúc đều tương tự, lẽ những bất hạnh cũng những điểm chung.

Hai đầu gặp mặt, thấy ở tình cảnh tệ nhất.

Một năm , khi Lục Vãn lên trung học, cô gặp Lý Triệt.

Cả hai ai nhắc chuyện ngày hôm đó.

Cho đến nửa năm , trong trường lan truyền tin đồn cha của Lý Triệt ngã chết.

Mọi đều tin đó là một tai nạn.

thì Lý Triệt vẫn luôn ngoan ngoãn, thậm chí còn hàng xóm c.h.ế.t như cũng , cuối cùng con giải thoát.

Những hàng xóm , khi cảnh sát đến hỏi cũng bày tỏ sự bất mãn với khuất vì tính cách nóng nảy của ông .

Đây là ông trời mắt!

Lý Triệt khi đến mười bốn tuổi, ai nghi ngờ , ngoại trừ Lục Vãn.

Lục Vãn dù thấy điểm kỳ lạ nhưng với ai về điều đó.

Cho đến khi cha nuôi khiến cô đạt đến giới hạn chịu đựng của .

Cô nghĩ rằng, hoặc là chết, hoặc là đối phương chết.

Ngày đầu tiên Lục Vãn theo dõi Lý Triệt, phát hiện.

Thiếu niên đầu , thẳng thắn hỏi cô:

"Sao? Có cũng cha c.h.ế.t ? dám, nên đến tìm ."

Lục Vãn: "..."

" thể giúp ."

Lục Vãn gì, rời .

Loading...