Là một thanh niên đầy hoài bão, Lục Vãn chịu nổi việc khác , .
Chỉ là gọi điện thoại thôi mà? Đừng 15 phút, một tiếng cô cũng ok!
Cô mà! Cô quá luôn!
---
Chiều nay tiết thể dục, đánh golf.
Trường Trung học Thượng Đức là trường chỉ tập trung thi cử, nên học nhiều thứ khác .
Nếu là gia cảnh bình thường mà học cưỡi ngựa đánh golf thì khó mà nhanh chóng kiếm tiền.
học sinh trường Thượng Đức thì khác, kỹ năng sẽ dùng trong các giao tiếp xã hội.
Lý Triệt bước tới, Harry :
"Xin , hôm nay thể đổi với ? cùng nhóm với Lục Vãn, cảm ơn."
Harry: "Cũng thôi."
Trước khi rời , liếc Lý Triệt một cái thật sâu.
Cậu học sinh nhận hỗ trợ học bổng ẩn khá sâu, đến cũng .
... Lý Triệt và Lục Vãn mối liên hệ gì nhỉ?
Dù ở trong lớp, hai khá ít tiếp xúc, quan hệ cũng thiết, lẽ nào đây quen .
Lục Vãn cúi đầu gậy đánh golf trong tay, nhắm lỗ mục tiêu mặt.
Người vô duyên vô cớ lôi cô cuộc, dù rằng cô giúp là tự nguyện, nhưng... đối phương cũng nên một lời giải thích.
Lý Triệt khẽ: "Cảm ơn ."
Lục Vãn: "Không cần cảm ơn, coi như hòa."
Cô vung gậy, quả bóng vẽ một đường cong rơi lỗ phía .
Lục Vãn đầu :
"Đến lượt đánh."
Trẻ con từ nhỏ chịu bạo lực gia đình nhất định sẽ chịu những ảnh hưởng sâu sắc.
Chẳng hạn như Lục Vãn và Lý Triệt, chỉ là hai trái ngược .
Lục Vãn cố tình phớt lờ những chuyện trong quá khứ, nhưng bao giờ quên.
Cô hiếm khi nhờ vả khác, còn chính là một trong đó.
Lý Triệt vung gậy, quả bóng rơi xuống đất lăn thêm một đoạn ngắn.
Cách lỗ còn 10cm thì dừng .
Đây là buổi học golf thứ ba của , đạt trình độ như , coi như khả năng kiểm soát cơ thể .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tieu-thu-luu-lac/chuong-359.html.]
Lục Vãn đột nhiên nhớ rằng Lý Triệt giỏi vẽ, hồi cấp hai phụ trách hết tất cả các tiết mục báo tường của trường học mỗi học kỳ.
Cậu thường giữa trưa, ánh mặt trời gay gắt mà vẽ tranh, xung quanh ít xem.
Dù Lục Vãn chút tế bào nghệ thuật nào, cô cũng thể nhận tranh của đối phương vẽ .
Lý Triệt lớn hơn Lục Vãn một lớp, trông ngoan ngoãn, thành tích học tập , và luôn đánh giá cao trong trường.
So với Lục Vãn, mang dáng vẻ của một "đại ca học đường", thì cả hai quả thực như trời với đất.
Có lẽ, vì Lý Triệt lúc nào cũng tỏ quá xuất sắc, nên tiếng trong mắt hàng xóm và bạn bè.
Chính vì thế, khi cha của rơi từ tầng năm xuống và chết.
Cậu rằng đó là tự leo lên bệ cửa sổ ngã xuống, cảnh sát chỉ cho lệ nhanh chóng kết án.
Một cuộc phản công hảo.
Lục Vãn cũng dám chắc cái c.h.ế.t của đàn ông đó liên quan gì đến Lý Triệt .
Khi đó, bọn họ đều đến mười bốn tuổi.
Mười bốn tuổi, là một ranh giới rõ ràng.
---
"Chỉ thiếu một chút."
Lý Triệt nhẹ, :
"Yên tâm , sẽ kéo nữa, đây là cuối cùng."
Trong đầu Lục Vãn xuất hiện nhiều dấu hỏi, cuối cùng chỉ :
" ."
Ai mà bí mật chứ? Bao gồm cả chính cô.
Lục Vãn quen là nhờ một cơ duyên đặc biệt.
Năm đó, cô nghiệp lớp sáu.
Chiều tối của một ngày hè, nuôi của cô ngoài bán đồ ăn vặt như mì lạnh, chè đá, rượu ngọt lạnh.
Lục Vãn theo thói quen đến các con đường xung quanh lật thùng rác tìm kiếm.
Buổi tối, cô sẽ thu thập những chai nhựa và thùng giấy cần nữa, ngày hôm đem bán tại trạm thu mua phế liệu.
Một buổi tối việc, ít thì hai, ba tệ, nhiều thì năm, sáu tệ.
Nhà nước triển khai chính sách giáo dục bắt buộc trong chín năm, nên tiểu học và trung học đều đóng học phí, nhưng vẫn nộp phí lớp học.
Năm nghiệp tiểu học , cô còn mua sách bổ trợ và vở bài tập.
Lục Vãn tự kiếm tiền, như sẽ cha nuôi mỉa mai mỗi mở miệng xin tiền.
Mặc dù mỗi tối nuôi của cô bán đồ ăn vặt thể kiếm hai, ba trăm tệ, nhưng tiền đó đủ để đàn ông tiêu phí việc chơi bời và uống rượu, đến lượt cô.