Ngay cả Trần Niệm Khanh cũng bất ngờ, chỉ vì Lục Vãn trông quá đáng yêu, kìm lòng mà hôn xuống.
Đến giờ mới nhận gì.
Lục Vãn bực :
"Anh quá đáng đấy? Ham thắng thua của lớn đến mức ?"
Anh cần nhập vai quá mức ? Ở đây chẳng ai khác, cần gì thế!
Trần Niệm Khanh tránh ánh mắt của cô, dám .
"Không ... em đỏ mặt ."
Tình hình hôm nay rõ ràng là đang liên tục thất thế.
Lúc nãy như thể điều gì đó mê hoặc, đến giờ đầu óc vẫn còn mơ hồ.
Mặt Lục Vãn nóng bừng, cô giận dữ :
"Anh tự nhiên hôn em, đương nhiên rm sẽ đỏ mặt. Nếu em hôn , chắc chắn cũng sẽ như thôi. Không , em hôn trả !"
Trần Niệm Khanh: "Ồ, em dám ?"
Anh vẫn mặt , dám cô.
Lục Vãn đáp: "Anh nghĩ em dám ?"
Dù tim cô đang loạn nhịp, nhưng trong tình huống , cô tuyệt đối thể thua!
Lục Vãn kéo mặt Trần Niệm Khanh , lên xuống một lượt, với tâm trạng quyết liệt, cô hôn lên trán một cái.
"Xem , xem , cũng đỏ mặt ! Trời ơi, cả xương quai xanh cũng đỏ nữa! Anh còn tệ hơn em nhiều!"
Trần Niệm Khanh: "..."
Phải mất một lúc lâu mới lấy bình tĩnh, :
"Vậy nên để nam nữ đơn độc ở cùng trong một phòng nữa, với những con trai khác."
Lục Vãn cãi :
"Không đời nào, là quá nhập vai, kéo em lệch hướng theo mà thôi."
Cô với Hứa Yêu mỗi đều việc của riêng , bao giờ xảy chuyện như .
Trần Niệm Khanh mỉm :
"Được , sai."
Lục Vãn: "Anh sai là !"
Dù , nhưng tâm trạng của Lục Vãn chút phức tạp, đầu tiên cô nhận thức rõ ràng về sự khác biệt giữa nam và nữ.
Sau tránh tình huống nam nữ đơn độc ở cùng , dù rằng cô vốn ngay thẳng.
Trần Niệm Khanh bước đến ghế sô pha , Lục Vãn cũng theo .
Hai bắt đầu thảo luận vấn đề, nhiều ánh mắt chạm vội vàng tránh .
Phải đến nửa tiếng , tình hình mới dịu và cả hai mới tập trung đề tài cần thảo luận.
Hứa Yêu đồng hồ, hai tiếng , chắc bọn họ cũng bàn bạc xong hết nhỉ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tieu-thu-luu-lac/chuong-353.html.]
Cậu gõ cửa hai , đẩy cửa bước .
Cửa khóa.
Thật là, lúc nãy khi chơi game sàn, con ch.ó ngốc nhà Lục Vãn còn mấy bước ngang qua đầu .
Lục Vãn nuôi cái gì nuôi, nuôi con ch.ó , thật quá xúc phạm mà…!
Có câu "nhục háng", rõ ràng con ch.ó chữ, vô văn hóa!
Hứa Yêu : "Xong ? Lục Vãn, tên gì đàng hoàng ?"
Hai trong phòng: …
Trần Niệm Khanh bật :
"Có chứ."
Hứa Yêu: "Cậu mơ! Lục tổng của thể ném từ tầng hai xuống đấy."
Lục Vãn: "..."
Cô cũng hôn .
Vừa mới quên chuyện , thì nhắc .
Lục Vãn dậy, cố gắng lờ cảm giác khó xử trong lòng:
"Được , hôm nay muộn , ba sắp về, giữ hai ở ăn cơm nữa. Đến đây thôi, các về ."
---
Sau khi tiễn cả hai vị khách, Lục Vãn thở phào nhẹ nhõm.
Cũng gần đến giờ dắt chó dạo .
Lục Vãn thở dài, chịu thua phận, giày thể thao, dắt con ch.ó tên Đào Hoa ngoài.
Nếu cô dắt nó dạo sáng tối để tiêu hao năng lượng, chắc nhà cửa sẽ phá tan tành.
Không đến chuyện tổn thất, Lục Vãn còn một mảnh vườn nhỏ trong sân trồng cà chua, vất vả lắm mới quả.
Cô còn kịp ăn thì một nửa con ch.ó ngốc phá hỏng .
Lục Vãn thể tính toán với con ch.ó ngốc, chỉ đành ghi sổ nợ lên Lục Bất Du.
Nợ con thì cha trả, gì sai.
Khu dân cư vốn đông , những cô gái vận động đều phong cách.
Đào Hoa thích vồ lấy những cô gái xinh .
Chỉ trong ba ngày, Lục Vãn quen bảy tám cô nàng xinh .
Những cô gái vồ lấy khi thấy chủ nhân của con ch.ó đều bất ngờ.
Một cô gái như , nuôi một con Husky… là một sự kết hợp kỳ lạ.
---
Trước khi ngủ, Lục Vãn lấy chai nước hoa mà Trần Niệm Khanh tặng .
Cô xịt thử một chút khí.