Tiểu Thư Lưu Lạc - Chương 351

Cập nhật lúc: 2025-08-28 18:18:57
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6fTjxREp2d

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong mùa đông lạnh lẽo, cả bỗng chốc ấm lên.

Thế nhưng gây chuyện vẫn tỏ thản nhiên, còn đang giáo huấn con chó.

Lục Vãn : "Xin nhé, con ch.ó đây dạy dỗ , thỉnh thoảng lao lên, tay đau ? Có thương ?"

Cô còn cái tên "Đào Hoa" phù hợp, vì con ch.ó hễ thấy con gái là hứng thú.

Sẽ chủ động xông lên chơi cùng.

Cái chính là Đào Hoa cũng là chó cái... thật là khó hiểu.

Hôm qua Lục Vãn hỏi Tống Thiến Thiến, vì nhà cô cũng nuôi chó, kinh nghiệm phong phú hơn.

Tống Thiến Thiến chuyện là bình thường thôi, con gái thì càng dễ mến con gái xinh !

Xông lên ! Cún con!

Lục Vãn cũng còn gì để .

Thôi thì từ từ sửa, dù xem , dạy dỗ con ch.ó còn khó hơn toán.

Trần Niệm Khanh xòe lòng bàn tay , bên vết hằn đỏ do dây thắt chặt.

Da trắng, nên rõ ràng.

Lục Vãn nắm lấy tay , cúi đầu kỹ một lượt, xác định trầy da, ngẩng đầu hỏi:

"Thế nào, đau ?"

Trần Niệm Khanh: "Đau, là em thổi một chút ."

Lục Vãn thổi qua loa một , buông tay .

Còn đùa , xem .

"Đây là tay chơi đàn của , nếu xảy vấn đề em chịu trách nhiệm nổi . Được , em dắt Đào Hoa về, tự dạo nhé."

"Nếu tay vấn đề, thì em và con ch.ó chịu trách nhiệm với ."

Dừng một chút, Trần Niệm Khanh hỏi:

"Buổi chiều đến tìm em ?"

Lục Vãn: "Làm gì cơ?"

"Lần ghi hình tiếp theo của “Thi đấu Toán Lý”, là cơ chế hợp tác hai . Anh nghĩ xong , sẽ cùng nhóm với em. Thầy giáo cũng dự đoán mấy dạng đề, chúng cùng nghiên cứu thì hơn."

Lục Vãn: "À, thì đến lúc hai giờ chiều nhé? Lúc đó nhà em ai."

"Em để nhà bạn trai ?"

Lục Vãn: "...Cũng ."

Hơn nữa xem gọi là bạn trai cũng kỳ quặc.

Trần Niệm Khanh khẽ :

"Vậy lát nữa chúng gặp nhé?"

“Gặp .”

---

Chiều nay khi Trần Niệm Khanh đến, trong nhà còn một vị khách.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tieu-thu-luu-lac/chuong-351.html.]

Lục Vãn : “Hôm nay Hứa Yêu đến, đang ở trong phòng em.”

“Cậu ở trong phòng em ? Chỉ hai thôi ?”

Ánh mắt Trần Niệm Khanh chợt tối , hỏi tiếp.

Lục Vãn đáp: “Ừ, vấn đề gì ?”

Trước đây hai bọn họ cũng thường chơi game cùng trong một phòng, Lục Vãn thấy gì bất thường.

Trần Niệm Khanh giữ vẻ mặt bình thản:

“Không , chỉ tò mò thôi.”

Anh luôn rằng vì những trải nghiệm đây, nên Lục Vãn khá mơ hồ về ranh giới giữa nam và nữ.

, cô vẫn nhận điều đó, nên luôn thẳng thắn.

Nam nữ đều đối xử như , tình bạn trong sáng.

Hôm nay Hứa Yêu mang theo một tờ đề thi, Lục Vãn bảo cố gắng thi đỗ trong top 30 từ lên, nên nỗ lực hơn chút.

Vậy nên đến nhờ cao thủ học tập chỉ giáo, lý do chính đáng!

Tất nhiên, chủ yếu là để thăm dò tình hình.

Trong suy nghĩ của Hứa Yêu, Lục Vãn thể bỏ qua một trai, thú vị, chung sở thích như sang thích một tên mặt trắng chứ?

Điều hợp lý chút nào! Có lẽ lúc đó cô mê hoặc, bây giờ tỉnh .

Sau khi phòng Lục Vãn, chỉ trụ nửa tiếng, vứt đề thi sang một bên và rút điện thoại chơi game.

Lục Vãn quen , nghĩ thầm, thôi , ít cũng học nửa tiếng là lắm .

Cái tên nghỉ lễ mà cũng luyện tập, hôm nay hiếm khi một ngày nghỉ, để thoải mái .

Phòng ngủ cùng ban công rộng đến 70 mét vuông, Hứa Yêu chơi game, còn Lục Vãn học bài, hai hề ảnh hưởng đến .

---

Hứa Yêu ngẩng đầu lên, thấy Trần Niệm Khanh bước , thể tin nổi:

“Cậu đến đây gì? Mau đuổi ngoài!”

Trần Niệm Khanh vẫn giữ vẻ mặt điềm tĩnh:

với Lục Vãn việc cần bàn, nếu chơi game thì xuống tầng , sẽ phiền .”

Hứa Yêu nghẹn lời, dậy :

“Cũng chứ, tại ngoài?”

Lục Vãn đầu , Hứa Yêu:

“Được , ngoài chơi .”

“Không, bây giờ sẽ học ngay! Hơn nữa, cái tên đáng tin chút nào!”

Cậu ngừng một chút tiếp:

“Lục Vãn, chúng là thanh mai trúc mã, hồi còn ngủ chung một phòng nữa! Quan hệ thiết lắm!”

Lục Vãn: “Cậu ngủ giường, đất, còn vứt lung tung quần áo và tất chân nữa, cảm ơn nhé!”

Hứa Yêu: “...”

Loading...