Chưa qua ngày đầu tiên của năm mới mà hẹn năm cùng đón giao thừa ?
Quả nhiên chỉ lo rải "cơm chó", mà quan tâm gì đến cảm giác của "chó" gì hết.
Trần Niệm Khanh: "Anh buồn ngủ , dựa em một lát ?"
Lục Vãn: "…Tất nhiên ."
Trần Niệm Khanh nghiêng đầu, nhẹ nhàng tựa vai Lục Vãn và nhắm mắt .
Hai với tư thế khiến Lục Vãn cảm thấy ngượng ngùng.
cô vẫn để mặc dựa , dù thanh niên ưu tú thể !
Các bạn trong xe lác đác trò chuyện khẽ khàng, bỗng nhiên điện thoại của Lục Vãn reo lên, lập tức thu hút ánh .
Cô lấy điện thoại từ trong túi , thoáng qua màn hình hiển thị, máy.
"Hiện tại em đang đường về nhà, chuyện gì lát nữa hãy ."
Lục Vãn xong, liền cúp máy.
——
Lục Bất Du hát liền hai bài, khi xuống sân khấu là 12 giờ 15 phút.
Là khách mời quan trọng của đêm giao thừa, cảm thấy màn biểu diễn của định, hiệu ứng thì là bùng nổ!
Vì , lập tức gọi cho Lục Vãn, hỏi cô xem thấy , ngưỡng mộ trai ?!
"Thế nào, trai của em ngầu chứ?"
"Xin , em xem chương trình."
Anh còn kịp khoe mẽ thêm vài câu, thì bên lát nữa gặp cúp máy ngay.
Lục Bất Du ngơ ngác, đây là cố ý chứ gì?!
Trợ lý Tiểu Triệu ngập ngừng hỏi:
"Anh Du, thật sự ... mang nó về nhà ?"
Lục Bất Du: "Đương nhiên , đây là quà tặng năm mới cho em gái mà."
Tiểu Triệu: "Được thôi."
Dù thì em gái cũng như một viên gạch, cần ở thì đặt ở đó.
Trên xe của Lục Bất Du còn một chú chó mới năm tháng tuổi.
...Nó tru suốt cả quãng đường.
Đây là con ch.ó mà hôm qua đặc biệt chọn.
Trước khi đến cửa hàng thú cưng, Lục Bất Du chọn một con Labrador hoặc Golden Retriever.
khi bước cửa, chú Husky liền lao thẳng về phía , rõ ràng đôi bên duyên với , thế nên lập tức đổi ý.
Vả , chú chó còn trai và ưa .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tieu-thu-luu-lac/chuong-349.html.]
Lục Bất Du tính , nếu cha đồng ý, sẽ là em gái nuôi!
Khi Lục Bất Du dẫn chó nhà, cả gia đình đang trong phòng khách.
Lục Vãn cũng mới về lâu, đang ăn hoa quả.
Triệu Giai Ninh thấy con ch.ó thì ngạc nhiên hỏi:
"Con nhặt đường ?"
Lục Bất Du: "Hiển nhiên là , đây là chó con chúng sẽ nuôi!"
Triệu Giai Ninh và Lục Bách Niên , gì thêm.
Trước đây Lục Bất Du cũng từng nuôi chó, nhưng hai từ chối.
Không là thích động vật, mà là suy nghĩ xa hơn.
Nuôi một con vật cần trách nhiệm với sinh mệnh của nó, mà Lục Bất Du thì công việc bay khắp cả nước, khi hai tháng về nhà.
Mang chó về nhà, cuối cùng chắc chắn sẽ là hai vợ chồng chăm sóc.
Triệu Tổng thường xuyên công tác, còn giáo sư Lục thì bận rộn, cũng thời gian.
Nuôi chó cần sự đồng hành và dắt dạo mỗi ngày, chuyện nhàn hạ.
Vì thế họ cân nhắc và đồng ý.
Không ngờ Lục Bất Du... mang chó về nhà luôn.
Triệu Giai Ninh: "Tình hình là thế , trong nhà chúng chỉ cần một để khuấy động khí là đủ , con và con ch.ó chỉ chọn một."
Lục Bất Du lẩm bẩm:
"Không con nuôi, mà là Lục Vãn nuôi! Không tin hỏi em ! Em còn thích chó lớn!"
Tuyệt quá, cuối cùng cũng tìm chịu trách nhiệm, cô em gái vẫn tác dụng.
Lục Vãn: "Ờ... em là thể nuôi."
Mấy ngày Lục Bất Du hỏi cô thích chó , cô , thể nuôi, nhưng cũng chỉ là cho thôi mà.
Lúc đó Lục Vãn còn thích giống chó chăn cừu Đức và chó săn lông dài, vì chúng thông minh.
Còn chú Husky mặt ... hình như khác biệt khá nhiều với những giống chó cô thích.
Lục Bất Du: "Xem , xem , Lục Vãn nuôi mà! Mình đúng là trai chu đáo!"
Hai vợ chồng , những suy tính của con trai.
mà con ch.ó mang về, nửa đêm cũng thể đuổi .
Thôi thì, hôm nay là ngày đầu năm mới, tạm thời nuôi nó .
Lục Bất Du Lục Vãn, :
"Cool quá, chúc mừng em chó ."
Lục Vãn: "..."
Có một dự cảm lành chút nào.