Tiểu Thư Lưu Lạc - Chương 348

Cập nhật lúc: 2025-08-28 18:18:54
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9KUV8bsqzA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong đám đông vang lên tiếng reo hò lớn, cùng chúc mừng bạn bè, bên cạnh.

Trần Niệm Khanh: "Chúc mừng năm mới."

Lục Vãn: "Chúc mừng năm mới!"

Trần Niệm Khanh thuận miệng hỏi:

"Vừa em ước điều gì ?"

Lục Vãn: " mong những bên cạnh đều khỏe mạnh, giáo sư Lục thuận lợi với đề tài nghiên cứu, Triệu Tổng việc suôn sẻ, Lục Bất Du tổ chức buổi diễn thuận lợi!"

Trần Niệm Khanh: "Thế còn em?"

Lục Vãn : "Chỉ cần họ thuận lợi, đương nhiên sẽ thôi!"

Nửa năm qua, niềm vui và hạnh phúc cô còn nhiều hơn cả mười bảy năm đó!

Lục Vãn ơn gia đình và bạn bè xung quanh, chính là… giúp cô "thơ và những chân trời xa xăm"?

Trần Niệm Khanh giơ cao bàn tay hai vẫn còn đang nắm lấy:

"Chắc chắn sẽ như ."

Lục Vãn: "Vậy còn ?"

Trần Niệm Khanh: " em ước nguyện . Mỗi năm thời khắc , đều nhận lời chúc phúc của cha. Vậy nên chúc phúc cho em."

" mong Lục Vãn bé nhỏ, mỗi ngày đều vui vẻ, phiền não."

Những xung quanh đồng loạt sang, dù thì cặp đôi cũng nhan sắc quá cao, nổi bật trong đám đông.

"Anh xem bạn trai kìa, ngọt ."

Một cô gái than thở.

"Anh cũng mong bảo bối của luôn vui vẻ."

Chàng trai lập tức đáp và thuận thế ôm lấy bạn gái của .

Cô gái nâng mặt bạn trai lên hôn một cái:

"Anh cũng ."

Xung quanh bật rôm rả, bạn trai vẫn còn chút "bản năng sinh tồn" đấy.

Lục Vãn cảm thấy tai nóng lên:

"Cảm ơn , Trần Niệm Khanh bảo bối."

Dù chỉ là giả yêu, lẽ cần hôn nhỉ.

Trần Niệm Khanh: "Anh mong ước nguyện cho đón năm mới , em sẽ nhắc đến ."

"Đã nhớ ."

Các bạn ở trường Trung học Thượng Đức đều tròn xoe mắt.

Rải "cơm chó" còn chọc tim nữa ?

Mà hai cứ nắm tay mãi ? Ngọt ngào quá đấy!

Mắt Hứa Yêu rơi ngoài, tên "tiểu bạch kiểm" đúng là chỉ lời ngon ngọt!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tieu-thu-luu-lac/chuong-348.html.]

Harry gì nữa, thôi xong , thật sự xong .

Trần Thuần Nguyên quả nhiên mạnh, căn bản chống đỡ nổi!

Sau nửa đêm, đường phố vẫn còn đông đúc, nhưng nhóm quyết định về nhà.

Khu trung tâm , căn bản thể bắt xe, bộ một đoạn.

Chỉ cần qua đoạn đường , những nơi khác sẽ kẹt nữa.

Tống Thiến Thiến :

"Tài xế nhà tới đón, ai thuận đường thể cùng. Lục tổng và cùng một hướng, đưa về nhé."

Lục Vãn: "Được thôi, phiền ."

Trần Niệm Khanh: " cũng cùng đường, cùng nhé."

Tống Thiến Thiến cộng thêm các bạn thuận đường cần về, tổng cộng năm .

Tài xế nhà cô lái chiếc SUV, chen một chút thì vẫn đủ chỗ.

giờ khó bắt xe, tài xế của các bạn khác còn đến.

Hứa Yêu vô cùng yên tâm về Trần Niệm Khanh, định chen lên xe.

Tống Thiến Thiến từ chối với lý do còn chỗ, rõ ràng hai khác hướng, chuyện đùa?

Hứa Yêu lườm Trần Niệm Khanh, sang với Harry, vẫn im lặng từ nãy giờ:

"Cậu mau nghĩ cách giúp ."

Harry: "Bộ não đang nâng cấp, để bình tĩnh ."

Thật vẫn tin tưởng.

Cậu nghi ngờ hai liệu đang diễn kịch ?

ánh mắt của Trần Niệm Khanh khi Lục Vãn thật sự là... khiến ngoài cuộc như cũng cảm thấy mềm cả chân.

Còn cả đôi tay hai họ nắm lấy từ đầu đến cuối, bầu khí chẳng thể nào giả vờ .

Harry và Tô Nạo trong xe, trao đổi với một ánh .

Hiển nhiên, cả hai đều hiểu điều gì đó.

Bọn họ đều là thông minh, tuy rằng vẫn còn nghi ngờ, nhưng một bạn học bắt đầu "đẩy thuyền" cặp đôi , đến mức khép miệng .

Lục Vãn tháo chiếc đèn đầu xuống, cúi đầu nghiên cứu.

Không ngờ chiếc đèn còn một công tắc đơn giản, khi sử dụng thể tắt .

"Anh đừng vội vứt , nếu đèn sáng nữa, chỉ cần pin là ."

xem .

Trần Niệm Khanh: "Anh , năm đón giao thừa chúng thể dùng tiếp, sẽ giữ cẩn thận."

Lục Vãn gật đầu, cô nghĩ rằng 30 đồng hề rẻ, chỉ dùng một thì thật lãng phí.

! Trong mắt khác, thành chuyện khác hẳn!

Đồ cặp sử dụng qua giữ cẩn thận ư?

Loading...