Lục Vãn ngẩng đầu , :
"Da , mấy bạn nữ trong lớp tô son màu cũng đỏ bằng môi , cái đèn đội trông thật ."
Trần Niệm Khanh: "Vậy ? Vậy em thích ... như thế ?"
Lục Vãn bỗng thấy ngại ngùng, cô cái gì thế , đối phương nghĩ cô là đồ ngốc đây.
Cô đáp: "Haha, con gái đều thích thôi."
Trần Niệm Khanh: "Anh cần nhiều thích gì, chỉ cần em thích là đủ ."
Lục Vãn thấy tai nóng lên, dù chỉ là giả vờ, nhưng diễn sâu quá .
Không , tuyệt đối thể thua!
Cô nâng cao giọng :
" thích thì thích ai!"
Trần Niệm Khanh siết c.h.ặ.t t.a.y hơn, mỉm :
"Nghe rõ , câu sẽ ghi nhớ trong đầu. Nói giữ lời, ngoài thích ai khác, nhé Lục tổng?"
Lục Vãn: "..."
Những theo biểu cảm khác .
Cứu mạng với, rải cơm chó!
Những lời hai đường khiến đỏ mặt và mỉm.
Chỉ cần chấp nhận cái thiết lập , "ship" cặp đôi ngọt ngào đến mức ngất xỉu, là một ngày ngốc vì tình yêu ngọt ngào của khác.
Hứa Yêu: " g.i.ế.c ! A a a! đồng ý! !!!"
Tống Thiến Thiến "phụt" thành tiếng, kéo sắp bùng nổ .
"Cậu định g.i.ế.c ai đây? Được , đừng kích động, đợi qua năm mới tính, sẽ nghĩ cách cho ."
Dù Hứa Yêu thảm, nhưng tên ngốc cứng đầu buồn và đáng yêu.
Hứa Yêu: "Cậu thật chứ? Không gạt chứ?"
Tống Thiến Thiến liên tục gật đầu, tạm thời bàn tới chuyện khác, mắt cứ giữ chân .
Hứa Yêu ủ rũ cúi đầu:
"Được thôi."
Biểu cảm của Tô Nạo phức tạp, cô im lặng suốt đường .
Thật ngờ, tình địch là Trần Niệm Khanh.
Vậy còn hy vọng ?
...Khi hai họ ở bên .
Harry luôn chút lo lắng.
Cậu chỉ rời một lát, sẽ chuyện gì xảy chứ.
Lục Vãn ngàn vạn đừng để ai đó hớt tay !
Cô là một "Hải vương", trách nhiệm với con cá trong biển cả!
Lục Vãn trở thành "hải vương", cô chỉ đơn giản đối xử nhẹ nhàng với những bạn cùng lớp ác ý với .
đây mới chính là ý nghĩa cuối cùng của "hải vương", vô tâm trồng liễu, liễu xanh um!
Thấy Lục Vãn và Trần Niệm Khanh sánh bước bên tới, Harry suýt nữa thì thở nổi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tieu-thu-luu-lac/chuong-347.html.]
Trần Niệm Khanh dám đặt tay lên vai Lục tổng ?
Harry liền dặn dò bên cạnh:
"Nếu lát nữa ngất xỉu, nhớ đỡ lấy , bóp huyệt nhân trung cho tỉnh."
Người bạn cạnh: "… Được thôi."
Khi hai tiến gần, Harry hỏi:
"Hai đây là…?"
Trần Niệm Khanh trả lời, chỉ nắm lấy tay Lục Vãn, dùng hành động để đưa câu trả lời.
Lục Vãn: "…"
Lại nắm tay nữa ?
Harry: "…"
Cả đám tại chỗ: "…"
Harry vô cùng hối hận, chỉ mới rời hai tiếng thôi mà?
Ngàn tính vạn tính! Cuối cùng vẫn tính !
Thất sách ! Qua Nhĩ Giai Thị · Hứa Yêu · đáng lo, Nữu Cỗ Lộc Thị · Tô Nạo · cũng đủ trình.
Vậy là , Trần · Thuần Nguyên · Niệm Khanh?!
Harry thấy mắt tối sầm, suýt nữa thì ngất .
Giang sơn của trẫm mất ! Không, là hai mà trẫm thích nhất thành đôi với ?!
Vô vọng, buồn bã gấp đôi.
Harry: "Lục tổng? Đây là thật ?"
Cậu định cho những trai cô gái đang mong chờ một lời giải thích ?
Làm một "hải vương" vui vẻ ? Sao lên bờ? Sao yêu sớm?
Lục Vãn: "Còn năm phút nữa là đến nửa đêm, chuyện để hẵng . Chúng đếm ngược thôi."
Trần Niệm Khanh: "Tất cả theo em."
Harry: "?????"
Chuyện gì đây?
Cậu gấu trúc đáng yêu sắp chịu nổi .
Hai cạnh , còn trông khá hợp đôi?
Nghĩ đến đây thật đáng sợ, suýt nữa thì nước mắt trào .
Lục Vãn và Trần Niệm Khanh tiến đến màn hình điện tử của tòa nhà.
Xung quanh là nhiều bạn trẻ đang chờ đếm ngược.
Nhìn thoáng qua, chỉ thấy là đầu , đón năm mới, ai ai cũng mang theo niềm mong chờ gương mặt.
Trên màn hình hiển thị con "100", đám đông xung quanh bắt đầu trở nên náo nhiệt.
Lục Vãn bầu khí lây lan, Trần Niệm Khanh thì bên cạnh truyền cảm hứng.
Hai cùng đếm ngược theo từng con biến đổi liên tục.
"4… 3… 2… 1… 0"
Khi giây cuối cùng kết thúc, màn hình điện tử khổng lồ hiện lên bốn chữ: "Chúc mừng năm mới".