Tiểu Thư Lưu Lạc - Chương 346

Cập nhật lúc: 2025-08-28 18:18:52
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/Vt6cHAxjv

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trần Niệm Khanh vui sướng trong lòng, khóe miệng giấu ý .

Sớm , lẽ nên đồng ý.

Trước đây Trần Niệm Khanh hiểu vì các cặp đôi nắm tay mỗi khi gặp mặt, bây giờ thì hiểu .

Anh cũng hy vọng mỗi gặp Lục Vãn đều thể nắm tay cô, cảm nhận ấm của đối phương thật tuyệt vời.

Chỉ còn một tiếng nữa là đến nửa đêm, cần qua đó , cả nhóm liền về.

Trên đường đông đúc, hai sát mới lạc.

Lục Vãn theo sát Trần Niệm Khanh, đối phương cao ráo, so với cô thì chắc 1m85.

Trong đám đông, họ trở nên vô cùng nổi bật.

Vì quá thu hút, những đường đều tự động tránh sang một bên, khiến đường trở nên thuận lợi.

Hôm nay, phố đông , đầu đội đủ loại đèn trang trí.

Lục Vãn thấy nhiều kiểu dáng khác , hình các con vật nhỏ, thậm chí còn cả chữ "Chúc mừng năm mới".

Trần Niệm Khanh chú ý đến ánh mắt của cô, mỉm :

"Anh mua một thứ."

Lục Vãn: "Mua gì ?"

"Đi theo ."

Trên bậc thềm của trung tâm thương mại bên cạnh những bán hàng rong đang bán đèn trang trí mà qua đường đội đầu.

Trần Niệm Khanh chọn một chiếc hình sừng hươu cho Lục Vãn.

Lục Vãn ngạc nhiên, kiềm chế sự vui mừng, cố tình vẻ bình thản:

"Tặng ?"

Trần Niệm Khanh mỉm :

"Em cũng thể chọn cho một cái."

Lục Vãn: "À, , ngại dám đội một nên mới kéo cùng ? Thật cũng gì mà."

Cô hào hứng chọn cho đối phương một chiếc tai mèo, đó tháo mũ của Trần Niệm Khanh , cẩn thận đội cho .

"Rất hợp! Rất đáng yêu!"

Trần Niệm Khanh: "Ồ, em đáng yêu hơn."

Lục Vãn đưa tay sờ lên sừng hươu:

"Đương nhiên . Anh thích cái , đành cùng thôi."

Vào dịp Tết Nguyên Đán hoặc Tết Nguyên Tiêu, ở thị trấn nhỏ cũng những đứa trẻ đội đèn trang trí.

Khi còn nhỏ, Lục Vãn từng ao ước một chiếc.

Cô cảm thấy nó và lộng lẫy.

Mười tệ một chiếc, nuôi cô chê đắt nên dĩ nhiên sẽ mua. Vì thế, dù ao ước thế nào, Lục Vãn cũng bao giờ .

Biết rõ những thứ thể , cô sẽ mở lời.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tieu-thu-luu-lac/chuong-346.html.]

Sau , dù mười tệ trong tay, cô cũng mua nữa, lẽ qua cái thời , cô trưởng thành .

Cho đến hôm nay, khi thấy nhiều trẻ cũng đội đèn trang trí, còn nhiều mẫu như , cô khỏi háo hức.

Lục Vãn vốn còn do dự, liệu quá trẻ con , nhưng thật sự mua.

Không ngờ Trần Niệm Khanh mở lời , còn thèm hơn cô.

Hai đội đèn lên một cái, Trần Niệm Khanh hỏi:

"Cái bao nhiêu tiền?"

"30 tệ một cái, cảm ơn."

Trần Niệm Khanh đưa cho bán một tờ một trăm tệ, đó đầu :

"Đây là món quà đầu tiên tặng em."

Lục Vãn sờ sừng hươu thêm nữa:

"Cảm ơn , nhưng thật sự đắt quá."

Chỉ là một cái bờm tóc bình thường, thêm một chút dây và đèn nhỏ, cô tự cũng chỉ tốn vài đồng.

Tuy , Lục Vãn cũng đây là một sản phẩm đặc biệt, chỉ bán chạy trong các dịp lễ.

Dù cảm thấy đắt, cô cũng gì thêm.

Hiếm khi chịu bỏ tiền .

Hai tiếp tục bước .

Lần nắm tay, Trần Niệm Khanh đỡ lấy cánh tay của Lục Vãn.

"Người càng lúc càng đông, cẩn thận kẻo chen lấn."

Trần Niệm Khanh chắn đàn ông va họ.

Lục Vãn cúi đầu :

"Giày mới của giẫm bao nhiêu ."

"Vậy nên em nên phía trong một chút."

Lục Vãn: "Ừm."

Cô cảm thấy quá, nhưng đầu , phía hai cặp đôi khác đều là nam sinh đỡ bạn gái của , Lục Vãn liền im lặng.

Ít nhất cũng diễn cho giống, như mới nghi ngờ, thể để bản lộ nửa chừng.

Hai họ gần , Lục Vãn ngửi thấy mùi hương , đó là một mùi thơm thanh mát, giống như mùi cây cỏ cơn mưa.

ngửi thấy mùi vài .

Mẹ của Trần Niệm Khanh là một bác sĩ hàng đầu trong ngành. Dù công việc bận rộn nhưng bà là tỉ mỉ.

Bà đặt một chai nước hoa trong tủ quần áo của con trai .

Hương gỗ thoang thoảng, vì xịt trực tiếp lên quần áo nên chỉ khi gần mới thể ngửi thấy.

Lục Vãn: "Anh thơm quá."

Trần Niệm Khanh: "Thơm?"

Loading...