Tiểu Thư Lưu Lạc - Chương 343

Cập nhật lúc: 2025-08-28 18:18:49
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6fTjxREp2d

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mọi gần, nhưng dám tỏ tình, dám theo đuổi , thì cả trường thật sự mấy ai.

Chỉ cần thấy khó tiếp cận, đúng kiểu "nam thần", hợp với thường.

Trần Niệm Khanh: "Em sai ở ?"

"Hả?"

Trần Niệm Khanh tiến gần thêm một bước:

"Vậy mà em xin nhanh như thế ?"

Lục Vãn: "..."

Trần Niệm Khanh đang im lặng, đổi giọng :

"Anh đồng ý với em."

"Hả?"

Câu chẳng đầu chẳng đuôi, Lục Vãn hiểu.

Trần Niệm Khanh: "Anh đồng ý với đề nghị của em, chúng giả vờ ở bên ."

"Anh nhầm đấy chứ?"

Phản ứng đầu tiên của Lục Vãn là đối phương đang đùa.

Lúc đó cô chỉ là gấp quá hóa liều, nhanh chóng dứt khoát nên mới nghĩ cách .

khi đó Trần Niệm Khanh từ chối, đó cô cũng nghĩ , cách quả thật .

Sao tự dưng nhắc tới? Đã qua lâu mà...

Trần Niệm Khanh: "Anh suy nghĩ nghiêm túc , đây tính là đôi bên cùng lợi."

Anh thật sự chịu nổi, sợ danh phận thì Lục Vãn sẽ khác dụ mất.

Lục Vãn Trần Niệm Khanh đầy nghi ngờ, chẳng lẽ vì hôm nay Trần Niệm Khanh cũng tỏ tình, nên dùng cô lá chắn ?

, cô gái tỏ tình với Trần Niệm Khanh là một thành viên nòng cốt của câu lạc bộ âm nhạc, nếu hai thường xuyên gặp thì đúng là sẽ ngượng ngùng.

Chưa kể cô gái đó cũng khá xinh ...

Trần Niệm Khanh: "Tô Nạo và Hứa Yêu sẽ từ bỏ, em sẽ đỡ phiền phức hơn nhiều."

Lục Vãn: "..."

Nghe vẻ hợp lý.

Trần Niệm Khanh: "Chúng ở bên chỉ là để giải quyết vấn đề, ngoài đời vẫn là bạn bè, sẽ can thiệp chuyện của em."

Lục Vãn: "..."

Trên đời còn chuyện như !

Trần Niệm Khanh: "Đây là đôi bên cùng lợi."

Chết tiệt, đúng là cảm giác rung động đây !

Lục Vãn ngẩng đầu lên, do dự hỏi: "

Sao đột nhiên ... nghiêm túc chứ? Anh sẽ hối hận chứ."

Trần Niệm Khanh: "Đương nhiên , nên em dám ? Hay là thể?"

Lục Vãn: "Ai thể! đương nhiên dám!"

Là một thanh niên chí, thể khác !

Khóe miệng Trần Niệm Khanh cong lên, khẽ gật đầu:

"Vậy thì ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tieu-thu-luu-lac/chuong-343.html.]

Lục Vãn: "Anh sẽ hối hận chứ?"

Cô luôn cảm thấy, đang lợi dụng đối phương quá nhiều.

Trần Niệm Khanh: "Sao hôm nay em trở nên do dự thế, giống em thường ngày, miễn cưỡng, thì thôi."

Lục Vãn đột nhiên khơi dậy lòng hiếu thắng:

" đương nhiên !"

Hai mắt đối mắt.

Trần Niệm Khanh: "Vẫn là câu đây, quyết định giả vờ, ít nhất để khác sơ hở."

"Không cần ? đương nhiên ."

Lục Vãn nghĩ một lát, thể để khí thế của hạ xuống, liền chủ động :

"Vậy thì giả vờ đến kỳ thi đại học, ai mà nửa chừng hối hận đó là chó!"

Trần Niệm Khanh: "Được."

Lục Vãn: "Nhất ngôn cửu đỉnh."

"Nhất ngôn cửu đỉnh."

Chuyện cứ thế quyết định, Lục Vãn cảm thấy thật , như sẽ đỡ nhiều rắc rối.

... khó đối phương nhỉ.

Cô đang suy nghĩ chăm chú thì đột nhiên nắm lấy tay cô từ bên cạnh.

Lục Vãn như bỏng, lập tức rụt tay , nhảy lùi một mét.

thể tin hỏi:

"Anh gì đấy?"

Trần Niệm Khanh bình thản:

"Chẳng lẽ em ? Nắm tay là cách thể hiện tình cảm phổ biến nhất của các cặp đôi. Dù là diễn, ít nhất cũng chút giống chứ, nếu khác sẽ tin."

Lục Vãn: "..."

Thế ?

Trần Niệm Khanh: "Không ?"

Lục Vãn: "Ai ?! Chẳng chỉ là nắm tay thôi , đương nhiên vấn đề gì."

Vẫn là câu , là một thanh niên chí hướng thì thể từ " ".

Chỉ là nắm tay thôi, cũng mất miếng thịt nào.

Hơn nữa, ban đầu chính cô là đưa ý tưởng ! Làm quá lên để đối phương cho!

Lục Vãn quyết định nắm quyền chủ động, liền :

"Đưa tay ."

Trần Niệm Khanh mỉm , đưa tay .

Lục Vãn cúi xuống , tay thằng nhóc cũng khá , trắng trẻo, ngón tay dài.

Để chứng minh "", cô nắm chặt lấy tay đối phương.

Trần Niệm Khanh lập tức xoay ngược tay , đan xen kẽ ngón tay của cô.

Biến thành mười ngón tay đan xen.

Lục Vãn trợn to mắt, nhưng lúc tuyệt đối thể lộ vẻ chột , thế là cô giữ vẻ mặt bình thản, gì.

Đây là đầu tiên cô nắm tay khác như thế .

Loading...