Triệu Giai Ninh: "Không tính là nhiều, chỉ là khẩu vị thôi."
Lục Vãn: "..."
Hai , rõ ràng nghĩ thế mà!
Thôi , cô cứ ăn của thôi.
---
Lục Bất Du chờ mãi mà thấy chán.
Đã mười giờ , thế mà vẫn về?
Anh thành đứa trẻ bỏ một nữa ?
Anh tập thể dục xong, tắm xong, xem kịch bản hai tiếng .
Giờ chán chường ghế sofa… xoay một cái.
Nghe thấy tiếng cửa mở, Lục Bất Du lập tức bật dậy khỏi sofa.
"Lục Vãn, em sẽ về ngay ? Ba ăn cơm ở ngoài ? Em dám lừa !!!"
"Ừ, xong việc tiện thể ăn luôn món Tứ Xuyên ngon tuyệt."
Lục Vãn đến xoa đầu , đó bước lên lầu.
Mái tóc của Lục Bất Du mỗi khi gội xong, nếu tạo kiểu sẽ bung xù.
Tóc xoăn tự nhiên, cả nhà chỉ là như .
"Sao con trai còn ngủ?"
Người thứ hai bước là Triệu Giai Ninh, thuận tay xoa đầu trai sofa.
" là đứa trẻ ngốc."
Người cuối cùng là Lục Bách Niên, cũng bắt chước con họ, xoa đầu con trai khi lên lầu.
Lục Bất Du đầu, ba đang lên lầu.
Ý gì đây? Tóc là khăn lau tay ?
Lục Bất Du luồn tay tóc, chẳng lẽ ai gì với ?
Anh vẫn còn đang buồn bực, điện thoại đột nhiên reo lên.
Lục Tân Dã gọi đến.
Lục Bất Du nhấn máy, hóa vẫn quan tâm đến .
"Bất Du, Lục Vãn và cha cháu về ?"
Lục Bất Du: "…Vừa về."
"Ồ, đưa điện thoại cho cha cháu , bác gọi ."
Lục Bất Du: "..."
Đây là ngôi nhà tình yêu, còn mong chờ gì nữa chứ?
Lục Bất Du cầm điện thoại bật loa ngoài, tâm trạng phức tạp bước lên tầng hai.
Anh hít sâu một , bước đến cửa phòng ngủ của cha , đưa tay đẩy cửa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tieu-thu-luu-lac/chuong-335.html.]
Không ngờ cửa khóa trái.
Lục Bất Du sững sờ.
Không cần thiết chứ?! Vừa mới về thôi mà?!
Đưa con gái ăn ngoài, chẳng lẽ gì để với đứa con trai ?
"Ông Lục, con ông đang ở trong phòng ngủ, đừng im lặng trốn tránh! Ông đây!"
Lục Bất Du giơ tay lên đập mạnh cửa.
Hai vợ chồng đang ôm hôn , lập tức tách .
Triệu Giai Ninh chỉnh quần áo.
Hai cảm xúc dâng trào, thoắt cái con gái lớn thế , hơn nữa còn xuất sắc.
Đôi cánh của Lục Vãn đủ rộng, chẳng bao lâu nữa sẽ bay cao! Trở thành ngôi sáng chói.
Không còn cần sự bảo vệ của họ, thậm chí còn thể bảo vệ họ.
Hai vợ chồng tự hào tiếc nuối, dù họ cũng bỏ lỡ quá trình trưởng thành của con gái.
đứa con trai ở ngoài , lẽ đến lúc đánh một trận .
---
Lục Bất Du chờ mười mấy giây, cuối cùng cửa cũng mở.
"Bác cả đang tìm cha kìa."
Lục Bách Niên nhận lấy điện thoại, Lục Bất Du một cái thật sâu, mới cúi đầu chuyện.
"Anh cả."
"Chuyện tối nay, hết . Tại cho sớm hơn?"
Giọng của Lục Tân Dã vang lên từ điện thoại.
Lục Bách Niên sững , nghĩ rằng trai đang trách bảo vệ cho Lục Vãn, để cô đến nhà họ Triệu, còn gây chuyện như .
Ông áy náy : "Anh cả, chuyện là của em..."
"Ha ha ha, Lục Vãn quả nhiên là cháu gái của ! Cậu cha mà một nửa sự lợi hại của con bé, lo lắng ! May mà bảo bối của giống , , , !"
Lục Tân Dã hùng hồn ngắt lời ông, liền một mạch ba tiếng " ."
Dù gì cũng lâu lắm ông vui vẻ đến thế!
Lục Bách Niên: ???
"Quả thực là đúng, nên cho ngay, còn tận mắt thấy dáng vẻ oai phong của Lục Vãn! Vậy mà khác kể ! Mau kể tình huống lúc đó cho một nữa ."
Chỉ mới tưởng tượng đến cảnh tượng đó thôi, Lục Tân Dã kích động, tiếc là chứng kiến tại chỗ.
Nghe mười cũng thấy chán.
Hôm nay Lục Vãn một trận thành danh, tất cả khách khứa mặt đều vị đại tiểu thư nhà họ Lục dễ chọc.
Trong những cuộc bàn tán riêng, đều công nhận cô quả hổ danh là kế thừa do Lục Tân Dã đích chỉ định, thật tầm thường.
Ngay mặt đập vỡ ly! Thẳng thừng mắng mỏ! Khiến nhà họ Triệu thốt nên lời! Thật kích thích!
Trong lòng nhiều ít nhiều sự ngưỡng mộ kẻ mạnh.