Dù để ở nhà cũng hết hạn sử dụng, thật lãng phí.
Tin rằng đa bạn học sẽ thích, dù vấn đề rụng tóc là vấn đề mang tính cầu.
Từ giờ trở , mái tóc của sẽ cô bảo vệ!
Nhà cô vài trăm chai tinh dầu mọc tóc, hơn nữa còn giá hề rẻ, tặng cho hết bạn học vẫn còn nhiều.
Cô quyết định đăng bán trang đồ cũ, tránh để quá hạn lãng phí.
Đêm Giáng sinh, đều tặng táo, còn Lục Vãn mỗi tặng một chai tinh dầu mọc tóc.
Ngoại trừ Triệu Tấn Minh.
Tất cả bạn học đều tâm trạng phức tạp, nên cảm động buồn bã.
Triệu Niệm vô cùng cạn lời, cô sờ sờ mái tóc của , chắc là còn nhỉ.
Tinh dầu mọc tóc của Lục Vãn khiến cả lớp rơi trạng thái căng thẳng, bắt đầu âm thầm tính toán lượng tóc của , quan sát đường chân tóc của bên cạnh xem vấn đề gì .
Harry, sở hữu mái tóc xoăn dày, mặc dù cần đến thứ , nhưng vẫn xin một chai.
Đây là quà của Lục Tổng, trở thành kỷ vật tình yêu của hai .
Lục Tổng chỉ hình khỏe mạnh, mà còn tâm hồn thú vị.
Ôi, ngay cả tặng quà cũng sáng tạo như , ở bên cô nhất định sẽ vui.
Lục Vãn tặng hơn bốn mươi món quà, và nhận nhiều hơn thế.
Cô quyết định mang đến trường nhiều hơn, coi như là quà đáp lễ, chẳng mấy chốc cả trường sẽ tràn ngập mùi hương của tinh dầu mọc tóc giống .
Quà mà Lục Vãn nhận quá nhiều, tủ đồ trong trường để hết, cô chỉ thể dùng hai cái túi lớn đựng, chuẩn mang về nhà.
Mang theo nhiều đồ như , tàu điện ngầm thật bất tiện.
Lục Vãn ít khi cố gắng chịu đựng, nên gọi điện cho Giáo sư Lục, nhờ ông phái đến đón.
Con gái hiếm khi mở lời, tất nhiên giáo sư Lục để khác đón, thế là ông về nhà đổi từ chiếc xe điện nhỏ sang chiếc Mercedes ít khi lái, tự đón con.
Lục Bách Niên thuận lợi đón Lục Vãn, nhưng xe mới chạy mấy trăm mét thì gặp sự cố.
Có một chiếc xe màu đen từ phía lao lên, ép xe họ dừng .
Lục Bách Niên lái xe cẩn thận, luôn giữ đúng cách an , ông suýt nữa chiếc xe cho sợ hãi đến mức nôn .
Lục Vãn cảm thấy ... chẳng lẽ là cướp giữa ban ngày?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tieu-thu-luu-lac/chuong-325.html.]
Hai cha con , Lục Vãn nâng cao cảnh giác.
Cửa xe đen phía mở , từ ghế phụ lái bước xuống một ông lão, chống gậy tới.
Lục Vãn cau mày, hạ cửa sổ xe xuống :
"Ông ơi, ý ông là gì, xe chúng đụng xe ông ."
Đây là định giở trò ăn vạ ?
Lục Bách Niên do dự một chút :
"Lục Vãn, đây là cha của con, theo lẽ thường mà thì đó cũng là ông ngoại của con."
, đó chỉ là theo lẽ thường, áp dụng với nhà họ.
Dù đây, vì sự thiên vị và bất công của bố , Triệu Giai Ninh luôn giữ mối quan hệ lạnh nhạt với gia đình, chỉ ngày lễ Tết mới qua , gửi chút đồ.
Chẳng qua là để giữ thể diện, dù gì tiền bà kiếm cho nhà họ Triệu cũng vượt xa tiền họ chi cho bà.
Kể từ khi con gái mất tích, Triệu Giai Ninh thậm chí còn qua dịp lễ Tết nữa, gần như cắt đứt quan hệ với nhà họ Triệu.
Tại là "gần như"?
Vì nhà họ Triệu thể sẵn lòng cắt đứt , họ luôn nghĩ đến việc thể trục lợi, nên những năm qua từ bỏ việc hàn gắn mối quan hệ.
Chỉ là lòng chết, dù cố gắng đến cũng chẳng thể cứu vãn.
Lục Vãn cảm thấy đầu choáng.
Đây rốt cuộc là tình huống gì? Không thể cư xử cho đàng hoàng ?
Lại còn ép xe giữa đường, thật là lố bịch!
Chính vì những kẻ ngang ngược như nên đời mới cảm thấy cuộc sống của nhà hào môn đầy rẫy m.á.u chó, c.h.ế.t thì sống!
Chẳng lẽ thể theo quy trình bình thường, gửi thiệp mời ?
Gửi thì cô cũng .
Hôm nay dì giúp việc ở nhà bảo sẽ nấu cho cô món đồ hầm, nào là chân giò, chân vịt, tôm, bào ngư, nguyên liệu phong phú, đầy ắp cả một chậu lớn.
Buổi trưa dì hầm xong, còn chụp ảnh gửi cho cô xem, màu sắc vàng óng... trông ngon miệng.
Lục Vãn kén ăn, lúc đầu chỉ cần ăn no là , “nâng cấp” thành chỉ cần ngon là .
Nói về món ăn yêu thích, cô thích ăn đồ hầm.