Tiểu Thư Lưu Lạc - Chương 323

Cập nhật lúc: 2025-08-28 18:18:12
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/40SymCNlPk

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lục Tân Dã suy nghĩ vài giây, nghiêm túc :

"Bác , bác sẽ cẩn thận. Vậy cháu nghi ngờ ai ?"

ÔNg coi trọng cô cháu gái , đương nhiên cũng tin tưởng lời của cô.

Dù hiện tại Lục Vãn hiểu nhiều về chuyện công ty.

nếu như , nhất định là suy nghĩ kỹ lưỡng.

Nói xa, chính Lục Tân Dã cũng bắt đầu giúp gia đình kinh doanh khi mới 20 tuổi.

Cũng lớn hơn Lục Vãn là bao.

Lục Vãn: "Vẫn ạ."

chỉ cần bác cả đề phòng, thì những e rằng cũng dễ gì thành công.

Cả gia đình họ chỉ là nền tảng để tôn lên hạnh phúc của nhân vật chính, trong nguyên tác chỉ nhắc đến qua loa vài câu, việc Lục Vãn nhanh chóng tìm manh mối thật sự khó.

Lục Tân Dã cô cháu gái đang cau mày.

Ông cảm thấy, Lục Vãn một sức trẻ mạnh mẽ.

Điều thực liên quan gì đến mái tóc dài ngắn, đó là sự hăng hái tiến về phía , sợ hãi.

Chính vì , các chú bác và A Bưu đều thích cô.

"Vãn Vãn, cháu gì? Có kế thừa tập đoàn của bác ?"

Lục Tân Dã hờ hững hỏi.

Lục Vãn trả lời thật lòng:

"Cháu vẫn nghĩ xong."

Lục Tân Dã: "Hoặc giống như bố cháu, nghiên cứu khoa học?"

Dù nếu , ông tránh khỏi đôi chút thất vọng, nhưng chỉ cần đó là ước mơ của cô, ông sẽ ủng hộ.

Lục Vãn nhún vai, thành thật :

"Cháu thực sự từng nghĩ kỹ, nhưng lúc nhận về nhà, cháu nghĩ rằng nhất định sống thật với chính ."

Không cần giấu giếm nữa, dù là giới tính bất kỳ khía cạnh nào khác.

Lục Tân Dã: "Chính ?"

Lục Vãn gật đầu: "Cháu hy vọng hình ảnh cháu trở thành trong tương lai, hình ảnh cháu trong mắt khác, và chính bản cháu đều là một."

Lục Tân Dã lời cô , trong lòng bỗng chốc trở nên mềm mại.

Ông âu yếm :

"Chắc chắn sẽ như , bác sẽ luôn ở phía ủng hộ cháu."

---

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tieu-thu-luu-lac/chuong-323.html.]

Lục Tân Dã ăn trưa cùng hai em, buổi chiều ông việc rời , khi còn :

"Hai đứa thể đến câu lạc bộ b.ắ.n s.ú.n.g chơi bất cứ lúc nào, đây là quà bác tặng cho Vãn Vãn."

Lục Bất Du: "Bác cả thiên vị quá, thế của con ?"

Lục Tân Dã: "Bác đặt cho cháu một cây đàn piano , tháng sẽ vận chuyển về nước."

Lục Bất Du: "..."

Dựa chứ? Lục Vãn tặng hẳn một câu lạc bộ b.ắ.n s.ú.n.g ngầu lòi, còn thì chỉ là một cây đàn piano?

Anh cũng câu lạc bộ b.ắ.n súng, ngầu quá mà!

Lục Tân Dã khỏi, Lục Bất Du lập tức ghé gần Lục Vãn.

"Anh bàn với em chuyện , tặng em cây đàn piano, câu lạc bộ nhường cho ? Chúng đổi ."

Lục Vãn: "Anh trình độ piano cấp mười, em chơi. Hơn nữa, nếu đến câu lạc bộ chơi, thì lúc nào cũng mà."

Lục Bất Du: "Khách với chủ mà giống , chị chỉ đổi với em thôi."

"Không đổi."

Lục Vãn dùng hai chữ dứt khoát kết thúc chủ đề.

Hai em về đến nhà thì thấy Giáo sư Lục và Triệu Tổng đang xem phim.

Hiếm khi bọn trẻ ở nhà, là cuối tuần, tất nhiên là tận hưởng thời gian hẹn hò thế giới của hai .

Trong đầu Lục Bất Du vẫn còn đang nghĩ cách đổi quà với Lục Vãn.

Đánh thì thắng, chỉ thể nghĩ cách khác, thế là tìm Triệu Tổng, cố gắng thuyết phục bà giúp .

"Đàn piano thể tu dưỡng tính tình, con thấy Lục Vãn nên học. Em cần câu lạc bộ b.ắ.n s.ú.n.g gì? Bác cả rõ ràng trao nhầm quà, nhất định sửa ."

Giáo sư Lục tới, câu , :

"Tặng con đàn piano , tặng búp bê."

Triệu Giai Ninh: "Mẹ nhớ lúc con còn nhỏ cũng thích chơi búp bê, tặng cái đó cũng ."

Chính xác mà , Lục Bất Du khi còn mẫu giáo thích ô tô điều khiển của con trai, thích búp bê mà các bé gái yêu thích.

Vợ chồng nhà họ Lục rằng khi đó còn mua cho mấy con búp bê, còn khen chúng đáng yêu, thường xuyên ôm chơi.

Lục Bất Du: "..."

Chủ đề xa .

Thôi thôi , từ bỏ.

---

Thời tiết ngày càng lạnh, còn một tuần nữa là đến lễ Giáng Sinh.

Lục Vãn và Trần Niệm Khanh tham gia buổi ghi hình mới nhất của "Cuộc thi Toán Lý", hiện chỉ còn tám cuối cùng.

Loading...