Lục Vãn: " đúng, em ế chắc, còn nhất định nhiều tiểu thư nhà giàu thích, lúc đó em sẽ chọn cho một , để lấy chồng liên hôn."
Lục Bất Du: ...
Em đang gì !
Lục Vãn bật , lên, thẳng về phía Lục Tân Dã.
Dù cô cảm thấy bây giờ , bác cũng sẽ tin, dù cũng chứng cứ.
vẫn nhắc nhở một câu, để bác cẩn thận với bên cạnh.
Lục Tân Dã đang cúi đầu lắp súng, thấy tiếng bước chân, ngẩng đầu lên, thấy Lục Vãn tới.
"Vãn Vãn, cháu đến thử xem?"
Lục Tân Dã , tháo khẩu s.ú.n.g mới lắp xong, đặt lên bàn.
Tuy nhiên vì mẫu cho Lục Vãn, nên cố ý thao tác từng bước chậm .
Mọi trong phòng lập tức qua, kể cả Lục Bất Du.
"Được ạ, để cháu thử xem."
Lục Vãn xuống đối diện Lục Tân Dã.
Cô lượt cầm từng bộ phận lên, đến nửa phút lắp xong khẩu súng.
Lục Vãn học vật lý giỏi, đây còn từng giúp Hứa Yêu sửa máy giặt, kiểu tháo lắp , nên cô cảm thấy khó khăn lắm, chỉ mười mấy bộ phận, nhớ đúng thứ tự vị trí là .
A Bưu to: "Đại tiểu thư giỏi quá!"
Lục Bất Du: "..."
Cái thể loại gì thế ? Lục Vãn là con gái thật ?
Lục Tân Dã gật đầu: "Rất ."
Ông chỉ tháo s.ú.n.g , ngờ cô bé thể dựa thứ tự tháo mà lắp .
Việc đơn giản, nhất là đối với một đây từng tiếp xúc với súng.
Lục Tân Dã nhạy bén với súng, điều là do di truyền từ cha .
Tiếc là dù Lục Lẫm, Lục Bách Niên Lục Bất Du đều thiên phú ở lĩnh vực .
Người thiên phú cuối cùng xuất hiện! Lục Tân Dã vui mừng!
Lục Bất Du nhanh chóng bước tới, cam tâm :
"Cháu cũng thử."
Anh mất mười lăm phút, thử thử vài , cuối cùng cáu kỉnh đặt các bộ phận trong tay xuống.
"Thôi, cũng chẳng thú vị gì."
A Bưu đầu :
"Tiểu thiếu gia, chẳng lẽ chơi nổi ?"
Lục Bất Du: "..."
Mấy vệ sĩ bên cạnh cố gắng nhịn .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tieu-thu-luu-lac/chuong-322.html.]
A Bưu chuyện quá thẳng thắn, vẫn giữ thể diện cho thiếu gia, lỡ tức lên thì ai dỗ?
Lục Vãn thu ánh mắt, :
"Bác cả, cháu chuyện với bác, chỉ hai chúng riêng thôi."
Lục Bất Du: "Đến cả cũng ?"
Lục Vãn quả quyết từ chối: "Không."
Lục Bất Du: "..."
Lục Tân Dã gật đầu:
"Vãn Vãn chuyện với bác ? Được, chúng đến phòng tiếp khách bên cạnh ."
"Vâng."
Nhìn theo bóng hai rời , Lục Bất Du nhịn lẩm bẩm:
"Không Lục Vãn đấy chứ."
A Bưu và mấy vệ sĩ khác, nhịn nổi mà bật tiếng.
Thiếu gia thật đáng yêu, bảo minh tinh nhiều yêu thích như .
Lục Bất Du với vẻ mặt bực bội:
"Cười cái gì mà , bộ dạng các thế sẽ dọa trẻ con đấy, ?"
A Bưu: "Vậy dọa thiếu gia ? Xin ."
Lục Bất Du: ???!!!
Lục Bất Du chỉ hét lên, tại coi như trẻ vị thành niên?
Thật là đối xử khác biệt! Sao họ Lục Vãn theo cách đó!
Dù gì, cũng hơn Lục Vãn năm tuổi đấy! Quá đáng thật!
A Bưu nhún vai, thiếu gia nuôi dưỡng trong vòng tay ngọt ngào, cưng chiều hết mực, thực bọn họ cũng thích , hy vọng luôn vô tư, vui vẻ mỗi ngày.
đại tiểu thư thì khác.
Đại tiểu thư là thừa kế ông chủ chỉ định, cô tiếng tăm cao trong đánh giá của các chú bác và ban lãnh đạo công ty.
Hai thể đánh đồng với .
---
Lục Vãn suy nghĩ tới lui, cuối cùng quyết định thẳng vấn đề.
"Bác cả, cháu cảm thấy nhà họ Khương ý , gần đây nhà họ Triệu chuyển sang học cùng lớp với cháu, thể thấy nhà họ Triệu vẫn từ bỏ ý định. Họ liệu thông đồng với chuyện ?"
Lục Tân Dã: "Vãn Vãn của chúng đúng là tầm xa, nhưng chỉ dựa họ mà động đến bác thì thể."
Lục Vãn: "Nếu nội gián thì ? Ý cháu là họ mua chuộc quan trọng."
Lục Tân Dã sững , nghiêng đầu nghiêm túc cô:
"Vãn Vãn, cháu nghĩ như ?"
Lục Vãn: "Chắc là trực giác. Nếu cháu mà bà Khương, việc mua chuộc cận của đối thủ chắc chắn là một bước ."
Thương trường như chiến trường, việc thực chẳng gì lạ lẫm.