Phía đột nhiên tối sầm , Harry ngẩng đầu, nhắc nhở:
"Bạn học , che mất ánh sáng của , sẽ cao lên ."
Vu Soái yên, mắt chăm chú Lục Vãn.
Lục Vãn ngẩng đầu lên, :
"Có gì thì , sắp học , còn mười lăm phút."
"Cậu thấy quá đáng ?"
Vu Soái hỏi.
Harry đảo mắt:
"Được , , tiếp theo."
" chuyển trường tin đồn, Lục Vãn đạo lý gì cả, bắt nạt bạn cùng bàn của ?"
Triệu Tấn Minh nhận bầu khí đúng, đang úp, lập tức dậy tới.
Người gây phiền phức cho Lục Vãn, chính là bạn của .
Triệu Tấn Minh vỗ vai Vu Soái:
"Cậu cứ mạnh dạn , thế giới vẫn còn công lý, nhất định sẽ ủng hộ ."
Vu Soái đầu , mặc dù bất ngờ khi học sinh mới cả ngày lông bông như ...
ủng hộ, cũng thêm can đảm.
Harry: "Đừng gì sai phe, vả mặt sẽ đau đấy."
Triệu Tấn Thành nhíu mày:
"Thằng b*ê đ*ê, câm miệng cho tao."
Harry thầm ghi hận, ngày còn dài, đó đầu cầu cứu Lục Vãn.
Lục Vãn ngẩng đầu: "Cậu đến đây gì, ném nhà vệ sinh uống nước ? sẽ , trường học cho phép đánh ."
"Cậu..."
Triệu Tấn Minh vẫn chút e ngại Lục Vãn, đầu Vu Soái:
"Bạn cùng bàn, mau ."
Vu Soái hồn, sự việc đến nước , cũng chẳng gì ngại nữa.
"Lục Vãn, danh hiệu “Học sinh giỏi ba cấp thành phố”, nhường cũng , nhưng tại ép cha , khiến công ty của họ thể tiếp tục hoạt động?”
“ là sai, nhưng quá đáng . Bây giờ đến xin , mong thể rộng lượng bỏ qua."
Các bạn học đang chăm chú ngóng chuyện bát quái đều kinh ngạc.
Lục Vãn sai lớn nhà họ Lục đối phó... với cha của Vu Soái , chuyện thể nào!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tieu-thu-luu-lac/chuong-317.html.]
biểu cảm của Vu Soái, giống như đang dối.
Triệu Tấn Minh cao giọng, biểu cảm khoa trương :
"Trời ạ, thật sự chuyện như , Lục Vãn tưởng là xã hội đen ngang ngược ! Quá đáng quá !"
"Câm mồm, ngu xuẩn."
Lục Vãn mắng.
Triệu Tấn Minh lập tức ngậm miệng, dù mắng nhưng ảnh hưởng đến việc xem kịch.
Không ngờ bạn cùng bàn trông vẻ hiền lành, hóa là gây chuyện lớn.
Lục Vãn cảm thấy vô cùng nực , cô đầu Vu Soái.
" nghĩa vụ giải thích với , nhưng ghét khác vu khống.”
“Thứ nhất, học sinh giỏi ba của lớp kỳ là , mà là Chu Lợi.”
“Thứ hai, nhà là ai, cũng nhà gì. Các trưởng bối nhà đều bận, sẽ phí tâm vì chuyện , cũng cho phép vu khống. Đây là do của Khương Bác Dương ."
Học sinh giỏi ba giống như tên gọi là học tập , sức khỏe , phẩm chất .
Hai mục đầu tiên thì Lục Vãn dĩ nhiên vấn đề, nhưng mục cuối cùng...
Cô từng đánh ngoài trường, giáo viên chủ nhiệm cân nhắc đến điều , nên đổi khác.
Vu Soái: "Không thể nào!"
Lục Vãn: "Nếu lén đưa Lâm Niệm Niệm trường, Khương Bác Dương cũng sẽ xung đột với bảo vệ và buộc thôi học. Cậu khó lòng trốn tránh trách nhiệm."
Cô hứng thú điều tra sự thật khác, nhưng chắc chắn sẽ để gánh tội cho Khương Bác Dương.
Trong nguyên tác, vài năm , Lâm Niệm Niệm và Khương Bác Dương xảy mâu thuẫn, Lâm Niệm Niệm đến cầu cứu Vu Soái - kẻ dự phòng của , và đồng ý.
Điều khiến Khương Bác Dương trút giận lên Vu Soái.
Ép cho công ty nhà họ Vu phá sản, cha của Vu Soái xuất huyết não nhập viện.
Người lương thiện như Lâm Niệm Niệm lúc đó mới vì bạn mà cúi đầu cầu xin Khương Bác Dương, hai tái hợp.
Các bạn học xung quanh đều kinh ngạc, hóa là do của Khương Bác Dương ...
Thật khó .
Nếu là lớn nhà họ Lục khó Vu Soái, thật còn hợp lý, nhưng Khương Bác Dương thì khác, chẳng tự chuốc lấy ?
Có tay quá nặng chứ?
Nói cũng , Vu Soái hiểu rõ chuyện gì chạy đến chất vấn Lục Vãn.
Lục Tổng quả là tai bay vạ gió.
Vu Soái kinh ngạc đến thốt nên lời, rối rắm lâu như , hóa liên quan đến Lục Vãn ?
Vậy đến hỏi gì?