"Thật tiện, nhưng cũng đến , mặt dày hỏi một câu, cô xem thể thuận tiện chỉ chúng một chút ? Nếu bất tiện thì thôi."
Tính cách ông cụ thẳng thắn, một cách thẳng thừng.
Triệu Giai Ninh đáp:
"Hôm qua là do con gái nướng, thì những thứ ."
Hai đồng loạt dồn ánh mắt về phía Lục Vãn phía .
"Không gì , cháu qua ngay đây."
Lục Vãn dừng một chút Triệu Giai Ninh :
"Mẹ, con qua bên đó một lát, lát nữa sẽ về ngay."
Giúp nướng đồ ăn tốn bao nhiêu công sức, chỉ là việc nhỏ thôi.
Vừa bây giờ còn hơn nửa tiếng nữa mới đến giờ ăn tối, cô cũng việc gì để .
Lục Vãn theo nọ sang, mới bên đó là một đại gia đình.
Ba thế hệ cùng du lịch, cả già lẫn trẻ nhỏ.
Cô giúp họ nướng xong mẻ đồ ăn đầu tiên, đó chỉ thêm vài điểm cần chú ý định về.
Trẻ con đều thích chị gái xinh , nấu ăn ngon.
Lục Vãn định rời , thì một bé bốn tuổi ôm lấy chân cô:
"Chị ơi, chị đừng , ở ngủ với em nhé."
Bé gái năm tuổi do dự một giây, rõ ràng chủ kiến hơn:
"Đây là trai mà, ngực. Có mấy trai cũng để tóc dài, ngốc ."
Lục Vãn: "... Chị là con gái mà."
Nhóc con, em đ.â.m trúng tim đen chị thế chứ.
Gia đình bên đó lịch sự, mở lời mời Lục Vãn ở ăn tối cùng.
Lục Vãn rằng cha còn đang đợi , nên họ mới thôi giữ cô nữa.
---
Ngày hôm , nhận ảnh ba trong nhà cùng lướt sóng, Lục Bất Du rơi trạng thái trầm cảm.
Sao chuyện biến thành phim dài tập thế ? Họ chơi gì thì liên quan gì đến chứ?
Tại cứ gửi ảnh sang.
Nhà họ Lục ở bốn ngày, đến chiều ngày thứ tư mới về nhà.
Lúc họ rời , vị khách bên phòng bên cạnh để cảm ơn hướng dẫn nướng đồ ăn, gửi tặng một món quà.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tieu-thu-luu-lac/chuong-311.html.]
Triệu Giai Ninh mở , đó là một chiếc vòng tay Cartier đính đầy kim cương, quá đắt, bà suy nghĩ một lát nhờ nhân viên khách sạn trả .
Quà trả , đó gửi đến một tấm thiệp tay.
Còn mời Lục Vãn nếu thời gian thì ghé qua nhà họ chơi.
Triệu Giai Ninh bất ngờ, nhỉ, nhà họ Vương khác hẳn bà, vốn là một tay trắng nên sự nghiệp, Lục Tân Dã thì từ nước ngoài về đầu tư.
Nhà họ Vương là gia tộc đích thực, con cháu đều thành đạt, dù kinh doanh chính trị đều nổi bật, nhiều tranh hợp tác.
dù thế nào, bà cũng dựa con gái để kết với họ.
Triệu Giai Ninh xoa đầu Lục Vãn:
"Con giữ tấm thiệp , thời gian chúng ngoài chơi."
Bà mong chờ điều gì từ con gái, chỉ mong đối phương mỗi ngày đều vui vẻ.
Thậm chí đem những thứ nhất đặt mặt Vãn Vãn, bù đắp cho những tiếc nuối .
---
Ngày đầu tiên học kỳ nghỉ lễ, trong lớp học vô cùng náo nhiệt.
Có lẽ vì lâu ngày gặp, bầu khí còn sôi nổi hơn bình thường.
Ngoài những câu chuyện mới trong kỳ nghỉ, còn kết quả xếp hạng của kỳ thi tháng , nhiều chuyện để trao đổi.
Harry: "Lục tổng, đỉnh thật! Lần chỉ kém Trần Niệm Khanh 3 điểm thôi! Chỉ 3 điểm! Lần chắc chắn sẽ vượt qua ."
"Thật ?"
Lục Vãn nhận lấy bảng điểm xem qua.
Lúc bài thi, cô cảm thấy bài ngữ văn của khá , quả nhiên, đây là điểm cao nhất mà cô từng đạt !
Ngữ văn 137 điểm! Điều còn khó hơn đạt điểm tuyệt đối môn Toán!
Lần cô chỉ thua Trần Niệm Khanh 3 điểm môn Ngữ văn, cũng là 3 điểm tổng cách biệt.
Toàn khối 12 đều bất ngờ... Mọi đều mong chờ Lục Vãn thể vượt qua Trần Niệm Khanh, đánh bại vị trí bất bại của .
Không đến lúc đó, gương mặt nam thần sẽ thế nào nhỉ.
Người đầu :
"Không ngờ luôn, Trần Niệm Khanh, một thần đồng khối tự nhiên, ép đến mức dùng điểm Văn để kéo giãn cách. Lục Vãn, đúng là “cha ”!"
Harry liếc mắt: "Cút, đừng nhận bừa họ hàng! Lục tổng đứa con như ."
Nam sinh nhún vai chỗ của .
Thảo luận xong về kết quả kỳ thi tháng, bắt đầu sang chủ đề khác.
Hôm nay lớp 4 sẽ đón hai học sinh chuyển trường.