Chết tiệt, cô gái là trâu bò ? Sao khỏe thế ?!
Quan trọng là bản thắng nổi cô ?!
Lục Vãn lấy chiếc phao cứu sinh bên cạnh, thô bạo nhét đối phương, đó lùi một bước, đá m.ô.n.g một cú.
“Ùm” một tiếng, hai cũng tạo sóng nước tệ, giống như một con ếch lao xuống mặt biển.
Triệu Tấn Thành lau nước mặt, đập mạnh lên mặt nước:
“Cô cứ chờ đấy!”
Lục Vãn: “Chờ ?”
Mọi : “...”
Trời ơi, đúng là quá dám .
Trời chứng giám, Lục Vãn câu “chờ ” như một câu kể, tuyệt đối lời chửi rủa, dù gì trẻ con đánh thường mách cha , chuyện đó là quá bình thường.
Dù cho đó là một “em bé khổng lồ” ba trăm tháng tuổi.
Hơn nữa cô cũng đoán , họ Triệu, trông như tên ngốc, dù đầu gặp mặt nhưng thể đoán phận.
Không quan trọng nhà họ Triệu , hai quá đáng ghét, tự ý lên tàu mà xin phép, cô cũng sẽ đá xuống thôi.
---
Triệu Yên vô cùng thấp thỏm, cô nhận tin tức rằng Triệu Tấn Minh sắp từ nước ngoài chuyển đến trung học Thượng Đức, sẽ học cùng lớp với .
Cô quá rõ đối phương định gì, chỉ là... với tính cách của Lục Vãn, chắc cô nhượng bộ.
Triệu Quế là cả trong nhà, ông thở dài:
“Đến lúc đó, con cố gắng hòa hợp với Tấn Minh, khuyên nhủ Lục Vãn một chút.”
Nửa năm nay, bọn họ cũng thử hàn gắn quan hệ với Triệu Giai Ninh, dù cũng là một nhà, nhưng đối phương quan tâm.
Thế là hai em sốt ruột, dù cũng thèm khát sản nghiệp của Triệu Giai Ninh, em gái tài giỏi thế mà các trai vớt chút lợi lộc nào.
Quá đáng thật, đây con bé thất lạc, nó oán trách là chuyện bình thường, nhưng bây giờ tìm về còn gì?
Triệu Yên: “Được, con sẽ .”
Mặc dù miệng thế, nhưng trong lòng cô khỏi đảo mắt, đúng là mơ mộng hão huyền.
Triệu Quế dặn dò thêm vài câu, điện thoại reo lên, ông đành dừng .
Ông màn hình hiển thị, là con trai gọi tới.
Triệu Quế chút tự hào, con trai ông là chủ kiến, bình thường Triệu Giai Ninh gặp bọn họ, cố tình lánh mặt.
Lục Tân Dã chống lưng cho em trai, họ cũng dám quá.
Biết Triệu Giai Ninh đến Hải Nam, hai trẻ tuổi liền đuổi theo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tieu-thu-luu-lac/chuong-307.html.]
Ông cũng tình hình , quan hệ xoa dịu , bao nhiêu năm , con gái cũng về , nên nguôi giận thôi.
“Gặp Lục Vãn ? Cô gì?”
“Cái gì? Nó ném hai đứa xuống biển?”
“Du thuyền của nó ? Không gì ?”
Triệu Yên: “...”
Thôi , từng câu từng câu một của ông càng cao giọng, cô cũng hiểu chuyện gì xảy .
Cô chẳng ngạc nhiên chút nào, đá xuống biển là việc Lục Vãn sẽ .
Hơn nữa chắc chắn là hai tên ngốc gây sự .
Vậy nên... tại chọc giận Lục Vãn?
---
Lục Vãn xử lý hai kẻ tự tiện xông , là một cú đá, là nắm cổ áo ném .
Chưa đến nửa phút, tất cả quăng xuống biển.
Mấy thanh niên du thuyền bên đều sững sờ... Chuyện quá chứ?! Trông như nữ hiệp trong phim Hong Kong !
Thật sự quá nhanh, hai chủ nhà họ Triệu còn kịp phản kháng mấy đánh bại.
Vậy là do họ quá yếu, là do cô gái quá lợi hại?
Lục Vãn bước đến đầu mạn tàu, đám xem náo nhiệt bên đồng loạt lùi một bước.
Bất chợt họ nhận , con thuyền đổi hướng, cho họ lên, thực là để bảo vệ họ???
Lục Vãn : "Sợ cái gì, cách hai mét, thể nhảy qua để đánh các ."
Lời cô dứt, du thuyền bên lùi thêm một bước.
Ai mà , lỡ cô nhảy qua thì ? Dù cô cũng quá mạnh mẽ.
Lục Vãn: "..."
Cô cảm thấy chẳng thú vị gì nữa, bèn lấy kính râm đeo, đầu bảo thuyền trưởng về.
Đã bốn giờ chiều, về khách sạn kịp ăn tối.
Hôm nay tiệc nướng trong sân, khách sạn cung cấp nguyên liệu và hướng dẫn, khách tự nướng đồ ăn.
Cô về, thì Triệu Tổng và giáo sư Lục thể tự lo .
---
Du thuyền của Lục Vãn xa, hai chủ nhà họ Triệu mới lồm cồm bò lên thuyền.
Triệu Tấn Thành lau nước mặt, tức giận :
"Vừa nãy chuẩn , mới đánh lén đẩy xuống biển!"