"Anh chơi , thật đấy. Nếu cần giúp đỡ gì, cứ đến tìm ."
Lục Vãn .
Ý cô rõ ràng. Sau nếu ai gây khó dễ cho thì cứ đến tìm !
Trần Niệm Khanh đáp:
"Được thôi."
Tống Thiến Thiến tỉnh táo , vội vàng giục Lục Vãn:
"Cậu còn bài nào khác ? Mau với hội trưởng , sẽ chơi cho ."
Lục Vãn nghĩ một chút, mãi như thì lắm, liền lắc đầu:
"Không còn bài nào nữa."
"Chắc chắn là còn mà, cello chơi nhạc pop khác với bình thường đấy."
" , mà."
"Hoặc bài khác của ban nhạc Hành Tinh?"
Các thành viên trong câu lạc bộ âm nhạc lượt khuyên nhủ, hiếm khi đại thần hạ phàm mà.
Dù thể đó, nhưng ké nhạc cũng tuyệt lắm !
Lục Vãn vẫn thấy , sang Trần Niệm Khanh, ý cô là từ chối giúp.
Trần Niệm Khanh rõ ràng hiểu ý, hỏi:
"Vậy em bài nào nữa?"
"..."
Nếu như thì... Lục Vãn :
"‘Túy hồ điệp!"
Câu lạc bộ âm nhạc: ???
Trần Niệm Khanh: "Đó là bài gì?"
Tống Thiến Thiến lập tức đáp:
"Không bài gì ! Chủ tịch bài . Được , cũng sắp đến giờ , chúng hội trường thôi."
" , thôi thôi."
"Lục Vãn chỉ đùa thôi mà!"
Các thành viên trong câu lạc bộ âm nhạc nhắc nhở đến giờ hội trường, nhanh chóng chuyển chủ đề.
Nam thần đúng là nam thần, chỉ cần hạ phàm là , quá thực tế thì !
Lục Vãn: "..."
Được thôi, cô , đang cố tình tránh né mà.
Thực bài đó cũng tệ, lúc đầu Lục Bất Du bài xích, rảnh rỗi ăn cơm còn nghêu ngao vài câu cơ.
---
Lục Bất Du một trong phòng khách rộng lớn.
Ừm, cả nhà chỉ để ở nhà, cũng thôi , Lục Vãn hứa sẽ về lúc 9 giờ rưỡi, giờ gần 12 giờ mà vẫn về.
Hai vợ chồng đỗ xe, Lục Vãn một bước.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tieu-thu-luu-lac/chuong-304.html.]
Cô mở cửa, thấy trong phòng khách thì giật nảy .
Không ngày nào tên cũng ngủ lúc 10 giờ ? Còn thức khuya sẽ khiến mặt sưng, cho da nữa.
Lục Bất Du nhạt một tiếng:
"Các còn về nhà ?"
Lục Vãn sững , phát điên gì nữa đây? Hình như cô chẳng đắc tội ai thì .
Lục Bất Du khoanh tay, gương mặt đầy vẻ cao ngạo, lạnh lùng:
"Ông Lục giờ từng tham gia buổi lễ ở trường , mà hôm nay xem của em, còn bỏ một ."
Triệu Tổng thì bận rộn với công việc, giáo sư Lục cũng .
Mấy năm nay mới đỡ hơn một chút, đây thì cơ bản việc quanh năm nghỉ.
Ông hoặc dự án hoặc luận văn, quan tâm đến vợ con.
Hai vợ chồng cứ thế để Lục Bất Du tự lớn lên, cả buổi họp phụ cũng ít khi tham dự.
Dù con trai cũng vui vẻ, cũng chẳng khiến bận tâm.
Lục Bất Du thoải mái, đây cũng chẳng thấy vấn đề gì. hôm nay cảm thấy vấn đề !
Lục Vãn: "..."
Được thôi, cuối cùng cô cũng hiểu lý do đối phương tức giận.
Lục Bất Du đang ghen tị.
Nếu ba về đúng 9 giờ rưỡi, sẽ phàn nàn.
hết đến khác về! Ở nhà một dễ khiến suy nghĩ lung tung.
Anh ghen tị vì cha đến dự buổi lễ ở trường Lục Vãn, đây từng đến trường của .
Anh còn ghen tị vì cha thể tham gia buổi lễ ở trường Lục Vãn, còn ở nhà?
Hừ, bản là giấc mơ của hàng vạn cô gái đấy! Là giấc mơ của bao nhiêu thế mà thể ngoài ánh sáng ?
Lục Bất Du thực sự buồn ngủ, cố gắng chống mắt đợi ở đây chỉ để hỏi vài câu.
Lục Vãn : "Hôm nay chỉ mời phụ đến xem thôi. Nếu đến trường em, thể tham dự lễ nghiệp của em, cùng chụp ảnh chung."
"Hả? Thật ?"
Lục Bất Du ngước mắt cô, chợt nhớ giữ dáng vẻ cao quý, lạnh lùng hỏi:
"Em đến ?"
Lục Vãn dở dở :
" , ."
Lục Bất Du tỏ bình tĩnh:
"Nếu em thành tâm mời, thì đến lúc đó sẽ xem trống lịch , nếu thì tính tiếp. Chưa chắc ."
Lục Vãn: "Được."
Lục Bất Du liếc cô một cái, dậy bước lên lầu.
Lục Vãn gọi với theo:
"Cha sắp , định chào hỏi ?"
Thế là... dỗ nhỉ?