điều đó cũng bình thường, sống khổ sở bấy lâu, đột nhiên biến thành thiên kim tiểu thư, ai mà vui?
Giống như trúng xổ độc đắc, ai mà từ chối chứ!
Người nhà họ Triệu dặn dò, để tránh rắc rối, đưa cô về càng nhanh càng , tránh biến cố đường.
vị đến cùng, ít nhất đợi thi giữa kỳ xong mới .
Trương Vệ Đông đợi hai ngày, giờ thì đầy bụng bực bội.
Chưa về mà bày đặt vẻ tiểu thư.
Cô xứng ? Chỉ là may mắn gặp vận thôi, thật là tự lượng sức.
Ông nhàn rỗi.
Trương Vệ Đông giấu nổi sự thiếu kiên nhẫn, cau mày :
“Thi xong , giờ thể ?”
Lục Vãn ngớ :
“Bây giờ ? Đã chiều , ngày mai , còn chút việc, thu dọn hành lý.”
“Còn việc gì? Cô nhà họ Triệu nghĩa là gì ? Đừng thu dọn đống rác rưởi của cô nữa, lúc đó sẽ mua mới cho, thiếu tiền , cái tính nhỏ nhen gì.”
Người nhà họ Triệu cứ thúc giục, Trương Vệ Đông lo lắng, chuyện khách khí.
Cô bệnh , đưa cô hưởng phúc mà còn lề mề.
.......................................
Hứa Yêu đợi nửa ngày, thấy Lục Vãn đến, bèn qua xem thử.
Anh tình cờ câu cuối cùng.
Hứa Yêu Lục Vãn tìm cha ruột, chắc vài ngày nữa sẽ , nhưng những đó thái độ tệ như ?
Hứa Yêu đá mạnh cửa xe:
“Mẹ kiếp, ông gì đấy? Ông thử nữa xem?”
Anh dùng lực, chỗ đá ở cửa xe lõm xuống.
Trương Vệ Đông tức điên, nhưng thấy đối phương to lớn, nhuộm tóc bạc, trông dễ chọc, đành nhịn xuống.
Hắn đối phương một , đánh , đầu bực bội Lục Vãn:
“Cô thường qua với mấy ? Cô đúng là tự hủy hoại ! là rừng thiêng nước độc sinh điêu dân.”
Lục Vãn thấy vô cùng kỳ lạ.
Ninh huyện là thành phố lớn, nhưng tuyệt đối dính dáng đến “rừng thiêng nước độc”.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tieu-thu-luu-lac/chuong-3.html.]
Thị trấn trong vùng núi, cảnh sắc , tài nguyên khoáng sản phong phú, mấy loại khoáng sản trữ lượng dồi dào, kinh tế phát triển tệ.
Cô gây sự, nhưng cũng kiên nhẫn dạy dỗ, lạnh lùng :
“Ông đợi thì thể ngay bây giờ, cho một địa chỉ, tự tàu hỏa qua đó.”
Trương Vệ Đông suýt phát điên.
Đi tàu hỏa? Người điên ?
Hắn túm lấy cổ áo đối phương, để cô tỉnh táo , nhưng thiếu niên tóc bạc bên cạnh trông dễ chọc, nên đáng để so đo với mấy kẻ côn đồ.
Trương Vệ Đông nuốt cơn giận, buông một câu "Lười với cô" nhấn ga rời .
là đồ nhà quê, sẽ gây bao nhiêu chuyện , ông sẽ chờ xem.
...
Sau khi vị khách mời mà đến rời , Lục Vãn đầu :
“Đi thôi, hôm nay mời, đến quán nướng thêm.”
“Ông mà vẫn còn tâm trạng ăn uống ?”
Lục Vãn: “ đặc biệt nhờ ông chủ để món ngon, chỉ một phần duy nhất từ con bò thôi.”
Hứa Yêu còn đang tức giận, lập tức thu hút: “Ngưu tiên* ? Cậu định ăn gì bổ nấy ?”
*Ngưu tiên: Bộ phận xyz của bà đực
Lục Vãn: “Cút! Là lưỡi bò! Lưỡi bò nướng!”
“...Ồ.”
Hứa Yêu nhún vai, thể trách hiểu lầm, bình thường các hoạt động “so kè” của con trai, Lục Vãn đều tham gia, hơn nữa mỗi vệ sinh đều một .
Anh nghi ngờ Lục Vãn bệnh, nên thứ đó bình thường.
đây là vấn đề danh dự của đàn ông, dù Hứa Yêu tò mò cũng tiện hỏi nhiều, vạch áo cho xem lưng.
Hai đến quán nướng.
Hôm nay là cuối tuần, con phố ẩm thực đông đúc qua .
Lục Vãn chọn một chỗ ở lề đường, trời nóng dần lên, những cô gái mặc đồ mát mẻ trở thành cảnh , dễ chịu.
Ánh mắt Lục Vãn dõi theo những cô gái xinh qua, Hứa Yêu :
“Cậu thèm khát cơ thể ?”
Lục Vãn: “Cút!”
Cô thèm khát cơ thể , mà thèm khát váy của họ.