Tối nay, tòa nhà dạy học cơ bản , nên cũng tương đối an .
Mấy còn cố ý khóa cửa , che giấu tai mắt khác.
Họ nghĩ đợi đến khi buổi diễn chính thức bắt đầu, tập trung sự chú ý sân khấu thì sẽ đưa Lâm Niệm Niệm hội trường.
Vừa thấy tiếng khóa cửa vang lên, vài giây , khuôn mặt của Lục Vãn... hề báo xuất hiện cửa sổ.
Mấy : "......"
Thật đúng là quá ngạt thở.
Lục Vãn đầu bỏ .
Cô ý định chào hỏi đám đó, cũng báo cáo.
Nếu trong lớp , cô chẳng tới đây, trốn còn kịp!
là gặp quỷ, tại cô đụng trúng chuyện ?
Cứ như là mệnh, cố ý đẩy cô các tình huống tình cảm nam nữ.
Theo quan sát của Lục Vãn, bất kể là ai, chỉ cần gặp hai nhân vật nam nữ chính, thì tuyệt đối chuyện .
Chắc chắn sẽ gặp xui xẻo!
Hơn nữa, với những thời gian quấy rầy đó, cô học thêm vài từ mới hoặc ngủ thêm chút hơn ?
Thậm chí lãng phí để thẫn thờ cũng .
Dù thì, cô từ chối công cụ.
Lục Vãn xuống tầng hai, may gặp Tô Nạo ở hành lang.
Tô Nạo là dẫn chương trình cho buổi lễ, hôm nay cô mặc một bộ lễ phục màu đỏ, trông so với ngày thường càng thêm ung dung, duyên dáng.
Đôi giày cao gót ba phân quá phô trương, ngược còn khiến dáng cao ráo hơn.
Không sự non nớt của những cô gái cùng trang lứa, chút sinh động của thiếu nữ.
Vừa nãy Tô Nạo ở hậu trường thấy Lục Vãn, cô tới tòa nhà dạy học nên mới tìm đến đây.
"Tớ mời uống sữa chua, cốc là đặc biệt dành cho ."
Tô Nạo đưa cốc sữa chua trong tay cho cô.
Lục Vãn do dự một chút:
"Không cần phiền phức ."
Tô Nạo: "Này, tớ mang đến , gì to tát ."
Lục Vãn giơ tay nhận lấy.
Tô Nạo: "Cậu uống chứ, đừng chỉ cầm trong tay thôi."
"Ồ."
Tô Nạo trêu chọc:
"Không lấy đồ , lấy ? Sao trông biểu cảm kỳ lạ thế, chẳng lẽ chuyện gì ? Không đang hẹn hò với ai đấy chứ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tieu-thu-luu-lac/chuong-297.html.]
Lục Vãn: "...... Không , nghĩ nhiều , tớ tới hội trường đây."
Cô một uống hết cốc sữa chua, bước nhanh về phía .
Tô Nạo nhún vai, hôm nay Lục Vãn chút kỳ lạ.
Lén lút hẹn hò là thể, ... là thấy điều gì?
Đã đến tận đây , Tô Nạo quyết định thêm vài bước để xem thử.
Bên ngoài còn tiếng động, bốn trong lớp .
"Cô ? Sẽ lung tung chứ?"
Một nam sinh hỏi.
"Mình nghĩ chắc sẽ , dù cũng chẳng ảnh hưởng gì tới cô ."
Vu Soái chắc chắn .
Lâm Niệm Niệm đầy lo lắng:
"Mình chỉ đến để xem buổi lễ thôi, Lục Vãn hiểu lầm ?"
"Chắc , nếu cô cố tình gây khó dễ, ép chúng mở cửa , nhưng cô bỏ ."
Lâm Niệm Niệm ngập ngừng một lúc, :
"Hy vọng là như , thật sợ Lục Vãn vẫn còn hiểu lầm ."
"Sẽ , chuyển trường , cô sẽ giữ mãi trong lòng ."
Vu Soái lên tiếng trấn an.
Dưới sự an ủi của mấy nam sinh, Lâm Niệm Niệm dần còn lo lắng nữa.
Cô cúi đầu, ba còn bận rộn an ủi cô , nên ai chú ý đến... một khuôn mặt khác xuất hiện bên cửa sổ hành lang.
---
Tô Nạo cảm thấy kỳ lạ, cửa lớp Bốn đóng?
Là vì khóa cửa nên Lục Vãn lấy đồ ?
Tô Nạo vốn định rời , hai bước nhận thấy điều gì đó , liền .
Cô nhón chân, áp sát cửa sổ bên trong.
Nhìn thấy bốn trong lớp, Tô Nạo cực kỳ ngạc nhiên.
Đây là... Lâm Niệm Niệm?
Cô ấn tượng sâu sắc, vì đối phương từng giao kèo với Lục Vãn, còn xảy một loạt sự việc lố bịch đó, cả khối mấy ai đến nhân vật chứ.
Lâm Niệm Niệm thôi học ? Thế nào ... xuất hiện ở đây?
Còn mặc đồng phục của Thượng Đức, thể là lẻn , chẳng trách trốn trong lớp Bốn để tránh khác thấy.
khóa cửa ở trong phòng cùng ba nam sinh, thì hợp lý lắm.
---
Lục Vãn kể chuyện gặp Lâm Niệm Niệm cho ai khác, cô xoay vứt hết chuyện khỏi đầu.