Hôm nay cô gặp vài bậc tiền bối, ai nấy đều xuất sắc, bản lý lịch của họ thể thành luận văn.
Lục Bất Du từ chối cầm lấy cuốn sổ.
Thật em cần đưa cho xem, cũng chẳng hiểu .
Lục Vãn tiếp:
"Mọi thiện, vài bác còn bảo em chọn đề tài của họ, họ sẽ giáo sư hướng dẫn tiến sĩ cho em."
Lục Bất Du: "..."
Thân thiện gì chứ, rõ ràng là đáng sợ!
Lục Bách Niên mỉm :
"Vì Vãn Vãn của chúng giỏi mà."
Mấy đồng nghiệp của ông suýt cãi , ban đầu ông tưởng họ đùa, nhưng cuối cùng ai cũng thật sự nghiêm túc.
chuyện đó là thể.
Nếu Lục Vãn chọn ngành , cô sẽ chỉ thể học cùng với ông, và hai cha con sẽ cùng các bài nghiên cứu chung với tên đồng tác giả.
Mấy đồng nghiệp học trò như thì chỉ còn cách tự sinh con gái thôi!
Lục Vãn thấy Lục Bất Du im lặng, :
"Thật ăn ít một chút, cũng sẽ béo ."
Lục Bất Du cúi đầu, bắt đầu ăn ngấu nghiến món salad:
"Không, thích ăn salad, sẽ ."
Đến lúc đó, đám ông già vây quanh hỏi đủ loại câu hỏi thì ?
Ăn cơm đến toán học? Còn bắt bài mang về?
Lục Vãn: "..."
Không nãy còn tất cả đều là món thích ? Lớn như , chốc lát đổi suy nghĩ thế .
Lục Bất Du cầm đĩa trống trở bếp.
Anh tiếp tục chủ đề .
Salad hôm nay là trợ lý mang đến.
Tiểu Triệu gần đây nhà họ Lục buổi tối nấu cơm, vui đến mức suýt nhảy cẫng lên!
Như Du sẽ lén ăn đồ ăn nữa!
Khi rời trợ lý còn đặc biệt dặn dò:
"Anh nhất định kiêng khem, béo lên chỉ trong một tuần thôi, sắp tới sẽ là tuần lưu thứ tư, vài ngày nữa còn chụp ảnh."
Dù thì buổi biểu diễn cuối cùng của concert hứa sẽ khoe cơ bụng!
Các nữ nghệ sĩ trong nước quản lý vóc dáng nghiêm ngặt, còn nam nghệ sĩ thì kém hơn chút, dù cũng gầy nhưng đa đều đường nét cơ bắp, cởi áo thì là trứng gà trắng bóc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tieu-thu-luu-lac/chuong-294.html.]
Lục Bất Du thể đạt đến đỉnh lưu, hình coi là thuộc hàng đầu, mặc áo thì gầy, cởi thịt, năng lực chuyên môn luôn ở mức cao.
Lần vì khoe cơ bụng nên yêu cầu nghiêm khắc hơn.
, thực sự yêu thích ẩm thực.
---
Hôm , khi Lục Vãn bữa sáng, cô đặc biệt cho dầu trứng của Lục Bất Du.
Ngoài còn nướng bí ngô tỏi và nấm.
"Thứ thể ăn, sẽ béo, em tính toán , 350 gram cũng chỉ hai trăm calo thôi."
Lục Bất Du ăn một cái nấm, ăn một miếng bí ngô.
"Món ngon quá! Ngon hơn salad rau sống nhiều! Ngày mai em cũng cái ! Sau mỗi ngày đều cho nhé."
"Để xem , nếu lời, thì thỉnh thoảng thể."
Lục Vãn xong dậy, cầm lấy cái túi treo ghế.
"Em học đây, gặp ."
Lục Bất Du bóng lưng của Lục Vãn.
"Đợi , em rõ ràng, cái gì gọi là “ lời”?"
Có ai chuyện với trai như ?
Lục Vãn: "Ví dụ như bây giờ, ăn cơm lắc lư, cũng chuyện, cúi đầu ăn sáng đàng hoàng."
Lục Bất Du: "..."
Em quá đáng thật đấy.
Triệu Tổng đang uống cà phê bật thành tiếng.
Bà quản lý con trai nhiều, cũng ép buộc đối phương xuất sắc.
Sau khi Lục Vãn mất tích, bà thậm chí phần nuông chiều Lục Bất Du, nghĩ rằng chỉ cần con cái thể ở bên , bình an một đời, chính trực lương thiện, thì những thứ khác đều quan trọng.
Chỉ là Lục Bất Du quá năng động, chủ động học nhiều thứ.
Ví dụ như bơi lội, piano, và cả khiêu vũ hiện đại.
Khiêu vũ hiện đại là một điều bất ngờ, ban đầu Triệu Giai Ninh con trai học Taekwondo gì đó, thể rèn luyện thể, thể phòng .
Chỉ là Lục Bất Du thích Taekwondo, hứng thú với điệu nhảy Latin và khiêu vũ hiện đại ở tầng .
Vừa khéo giáo viên dạy khiêu vũ hiện đại và Taekwondo là vợ chồng.
Chồng liên tục lắc đầu: Đứa trẻ học bài mà tinh thần thế nhỉ?
Vợ thì ngạc nhiên: Cậu bé năng khiếu tồi, động tác vũ đạo chuẩn.
Học học, Lục Bất Du liền đổi sang lớp khiêu vũ.
Anh học khiêu vũ hiện đại một năm rưỡi, cho đến khi mất hứng, chuyển sang học cưỡi ngựa và b.ắ.n cung.
Ngoài học tập, thì cái gì cũng tinh thông.