Tiểu Thư Lưu Lạc - Chương 286

Cập nhật lúc: 2025-08-28 07:04:52
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/40SymCNlPk

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

mua rau… cùng lắm là mua thiếu hoặc sai món, chắc cũng vấn đề gì lớn.

Lục Vãn quyết định sẽ mua thịt, vì thịt ở đây khá tươi, còn hai thì cũng .

Lục Bách Niên : “Bảo vệ với cha là nhất định mặc cả.”

“Điều con , yên tâm .”

Lục Bất Du tự tin đáp.

Lục Vãn: “…”

Cô nhanh chóng mua xong phần của , và khi , thấy Lục Bất Du đang chuẩn mua cà chua.

Cô tiến đến gần hơn.

Cuối cùng Lục Bất Du cũng chọn một sạp bán cà chua khi xem xét ba nơi.

Vừa nghĩ đến việc mặc cả, lên tiếng hỏi:

“Cà chua bao nhiêu một cân?”

“6 tệ một cân, tự chọn .”

Người bán vẻ ngạc nhiên.

Cậu trai trông khá , nhưng đeo kính râm kỳ quặc.

Lục Bất Du hít một sâu, đàm phán cần khí thế, lớn:

“Giảm giá ! 20 tệ ba cân, sẽ mua ngay!”

Người bán hàng sững hai giây, từ tốn :

“Nếu nhất định mua, thì tất nhiên sẽ bán.”

Đẹp trai thì thật, nhưng vẻ ngốc.

Nếu ai chợ cũng như , lẽ sớm phát tài .

Nghĩ cũng thấy vui.

Lục Vãn đưa tay đỡ trán, cô bao giờ thấy ai mặc cả mà càng giá càng cao.

Mua đến ba cân cà chua… định gì với chúng?

gì, đúng lúc đó Lục Bách Niên mua xong tỏi và bước đến, ông cau mày :

“Con học hết tiểu học ? 6 nhân 3 là bao nhiêu?”

Cuối cùng Lục Bất Du cũng nhận vấn đề, xoa mũi gì.

Lục Bách Niên hớn hở:

“Con đúng là gì, cha thông minh hơn nhiều.”

Lục Vãn ông:

“Vậy, đây là tỏi mà cha mua ạ?”

Lục Bách Niên tự hào đáp:

“Ban đầu giá là 5 tệ một cân, cha mặc cả xuống còn 4 tệ, bán còn tặng thêm ít ớt. Thấy cha ?”

Lục Vãn: “…”

Đó là lý do mà cha mua hai túi tỏi to thế ?

Con đưa cho cha 50 tệ để mua tỏi, để cha mua hết tỏi của quầy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tieu-thu-luu-lac/chuong-286.html.]

---

Người bán cà chua vẫn Lục Bất Du, ngập ngừng :

thấy quen lắm, trông giống một ngôi .”

Lục Vãn bình tĩnh đáp:

“Ồ, bác đang đến Lục Bất Du ? Thực trông như thế , chỉ là phẫu thuật mũi để giống Lục Bất Du thôi. Hiệu quả đúng ?”

Người bán hàng reo lên:

mà! Ha ha, thực cũng phẫu thuật giống Lục Bất Du! Nhân tiện, vì giống thần tượng của vợ , tặng miễn phí cho hai quả cà chua.”

Lục Bất Du: “...”

Cái gì thế ?

Lục Vãn nhướng mày, xem trai vẫn là “sát thủ của các bà nội trợ”.

Không tệ, “sát thủ” của các bà nội trợ chỉ bằng nhan sắc mà hai quả cà chua miễn phí, giá trị quá cao đấy chứ.

---

Lục Bất Du rút tờ 20 tệ :

cần bác tặng, tiền! thể tự mua!”

Người bán gãi đầu:

“Gì ? Miễn phí mà cũng nhận ?”

Anh dốt thật, ai nhận đồ miễn phí chứ?

Lục Vãn bước tới, lấy hai quả cà chua: Dù cũng là dùng nhan sắc mà , nhận?

Cô tung quả cà chua lên bắt lấy, mỉm :

“Cảm ơn nhé, ông chủ.”

Lục Vãn dám để hai mua đồ tiếp nữa.

Nếu , chắc chắn họ sẽ mua mỗi loại 5-10 cân... cuối cùng chẳng thể mang về hết.

Việc mua đồ trở thành mua sỉ, và một bán hàng hai đàn ông từng chợ, nên cố tình thuyết phục họ mua nhiều hơn.

Lục Bất Du đầu Lục Vãn.

“Tất cả là tại em, cứ bắt mặc cả, nên mới lẫn lộn mà nhầm.”

Lục Vãn bình tĩnh :

“Để nhắc nhé, chính mặc cả mà.”

Lục Bất Du ngẩn một giây:

“... cũng là của em, em gây áp lực quá lớn cho ! Tất nhiên 1 nhân 6 bằng 6, 2 nhân 6 bằng 12, 3 nhân 6 bằng 18…”

Lục Vãn cãi bây giờ, liền cắt ngang:

“Được , , của em, em giỏi, thuộc lòng bảng cửu chương, thể đè bẹp học sinh tiểu học.”

“Lời xin của em chẳng chân thành chút nào!”

Lục Vãn kịp đáp , thì cô thấy bán cà chua lúc nãy đang giơ điện thoại chạy về phía họ.

“À, thể chụp ảnh với ? Nếu , khi kể với vợ là gặp một giống ngôi , chắc chắn cô sẽ tin.”

Người bán hàng .

Loading...